TẾU 4:

Trong giờ Địa lư , thầy giáo hỏi Kim :
_ Kim , hăy cho tôi biết Trái Đất h́nh ǵ ?
_ H́nh tṛn , thưa thày .
_ Tại sao lại h́nh tṛn ?
_ Thế th́ h́nh vuông vậy , em chẳng thích tranh căi với thày làm ǵ cho mệt .

=============
Thày giáo Toán nh́n thấy 1 học sinh kẹp ảnh của thày vào vở .Thày ngạc nhiên đi đến và hỏi :
_ Tại sao em lại làm như vậy ?
_ Thưa thày , cha em là giáo sư Toán học , và cứ thắc mắc rằng "thằng ngu nào đă giải bài Toán hôm qua " !

=================

Một ngày rảnh rang , thày giáo sơn lại mặt bàn giáo viên ,nhưng sợ lũ học tṛ nhỏ vẽ bậy lên , thày viết ḍng chữ :
"Không viết , vẽ lên mặt bàn "
Ngay sáng hôm sau , trên bàn xúât hiện ḍng chữ :" Thế tại sao thày lại viết ?" . Thày tức giận, viết tiếp: "Tao viết th́ được " . Sau giờ gải lao , 1 ḍng chữ nữa được viét : " Thày viết được th́ em cũng thế !"
Thày hằn học viết " Không viết lên bàn nữa".
Hôm sau lại có ḍng chữ :"Không cho viết th́ thôi "

============
Buổi trưa trong nhà ăn, giáo sư triết học khoan khoái thưởng thức món chân gị lợn với dưa chua. Một sinh viên bưng khay đồ ăn đến ngồi ngay trước mặt vị giáo sư rồi cắm mặt xuống ăn, không thèm nói năng một câu nào. Một thoáng bất b́nh hiện trên mặt giáo sư. Ông cất giọng hỏi chàng sinh viên :
- Này anh ! từ bao giờ lợn và đại bàng ngồi ăn chung một bàn vậy ?
Chàng sinh viên :
- Thưa thầy em sẽ bay đi ngay chỗ khác.


Cu Thiện đang đánh lộn ngoài đường, ông Cha xứ đi ngang thấy vậy chạy lại can. Ông cha nghiêm nghị nói:
- Các con không được đánh nhau.
Chúa đă phán rằng: "Hăy yêu kẻ thù như chính ḿnh." !!! -
- Nó không phải là kẻ thù của con - Cu Thiện kêu lên - Nó là em của con!

====================================================================

Chú Lơ Xe Đ̣ đang thâu tiền vé
Cô Thắm :
- Này chú Lơ ! Con nít th́ bao nhiêu ???
- Dưới 7 th́ khỏi.
- Cám ơn trời! Em chỉ có 5 đứa !!!

====================================================================

Người con đưa cha đến gặp bác sĩ .
Sau khi khám bệnh, bác sĩ nói là người cha bị bệnh ung thư rất nặng và chỉ sống được 3 tháng nữa thôi . Trên đường về nhà người cha nói với con ghé vào quán rượu gần nhà để uống chút đỉnh v́ đàng nào ông ta cũng sắp chết rồi .
Trong quán rượu ông ta nói to với mọi người là ông ta sắp chết v́ bệnh AIDS . Sau khi ra khỏi quán, người con hỏi:
- Tại sao ba lại nói là ba sẽ chết v́ bệnh AIDS thay v́ ung thư ?
- Th́ tao không muốn thằng nào léng phéng với mẹ mày sau khi tao chết.

==================

Chưa Tím Đâu

Ông chồng say rượu tối về muộn không biết trời đất chi nữa. Sáng ra thấy mặt bà xă càu cạu, liền xuống thang:
- Thôi mà, đúng là tối qua tui đi nhậu tới 2 giờ đêm lận. Quần áo th́ lếch thếch, đầu tóc bù xù, mà mặt mũi lại tím bầm th́ bà giận tui cũng phải lắm.
- Tui nói cho ông biết nha . Tóc tai th́ có bù xù nhưng mặt mũi lúc đó c̣n chưa có tím đâu.
==============

May Cho Anh Đấy!

Lần này th́ đổ vỡ to rồi, hàng xóm thấy hai vợ chồng to tiếng với nhau kịch liệt và bát đĩa quảng ra vỡ tan hết.
Người vợ xếp khăn gói và xách vali đóng sầm của bỏ ra đi. Vài giờ sau lại thấy cô nàng quay trở lại và nói to:
-Anh có số may đấy! Mẹ tôi vừa bỏ về nhà bà ngoạị
===============

Luật Giao Thông

Trong giờ thi lấy bằng lái xẹ Giám khảo hỏi cô thí sinh:
- Xin cô cho biết thế nào là đường một chiều và thế nào là đường hai chiềủ
- Dạ thưa anh.. à quên thưa thầy, đường một chiều là đường chỉ bị đâm vào đít. C̣n đường hai chiều là đường bị đâm cả vào đầu lẫn đít a..
- ....
=============
Cải Chính

Một tờ báo của Pháp đăng tin: "50 phần trăm Quốc hội Pháp vô học!". Nhận được phản đối rầm rĩ từ phía Quốc hội, ngày hôm sau cũng tờ này cải chính lại: "50 phần trăm Quốc hội Pháp ... có học!"
===============

Sao Không Khóc Được  ?

Một đôi vợ chồng nhà nọ cưới nhau đă được 10 năm trờị Tuy nhiên cuộc sống của họ cũng không được hoà thuận cho lắm. Một đêm, vợ chồng đi ngủ được một lúc th́ chị vợ dậy, bật đèn và trang điểm.
Vừa trang điểm chị vừa vợ sụt sùi khóc và than rằng:
"Giá mà ḿnh xinh hơn một tư th́ chắc cuộc sống của ḿnh sẽ hạnh phúc hơn". Đột nhiên, anh chồng bật dậy khóc rống lên. Chị vợ cuống quít hỏi: " Anh bị sao đấy, anh bị đau ǵ, tại sao anh khóc".
Anh chồng liền trả lời: "Đấy em xem, em vừa mới nh́n mặt ḿnh một tí mà em đă khóc. Thử hỏi xem, 10 năm trời nay, ngày nào anh cũng phải nh́n cái bộ mặt ấy th́ làm sao mà không khóc được".
==================

Chi Phí Phụ Trội

Nhổ răng xong, nha sĩ bảo:
- Tôi phải tính cho ông bốn trăm rưởi tất cả.
Bệnh nhân:
- Sao lại bốn trăm rưởỉ? Tiền nhổ một cái răng chỉ có trăm rưởi thôi mà!
Nha sĩ:
- Đúng rồi! Nhưng v́ ông la lớn quá, hai bệnh nhân kế sau ông sợ quá bỏ chạy mất rồi!
===============


Cho Đáng Đồng Tiền

Nha sĩ bảo:
- Cái răng của ông hỏng rồi, không chữa được, phải nhổ.

Ông khách:
- Nhưng mất bao nhiêu tiền?
- Một trăm năm mươi đô!

Ông khách nhảy nhổm:
- Ǵ mà đắt thế? Chỉ một hai phút thôi mà?

Nha sĩ:
- Nếu ông muốn, tôi có thể kéo dài thời gian ra thật lâu
 

Học Tiếng Hán

Tư học tiếng hán rớt lên rớt xuống nên mướn thày về kèm thêm .
- Thày ơi bây giờ em muốn hỏi thày chữ dể trước nha .
-Ừ em cứ hỏi đi ...
-Người đàn ông họ Bao ḿnh gọi là ǵ ?
-Là Bao Công .
-Dzị người đàn bà họ Bao gọi là ǵ ?
-Là Bao Thị .
-C̣n người con họ Bao ?
-Là Bao Tử
-Dzị c̣n người cha họ Bao th́ sao ?
-Là Bao ...Bố !
Chời ui kiến thức của thày thật la` bao ...la

 

Những khách hàng khó tính
Một người khách nọ liên tục làm phiền người phục vụ trong một nhà hàng.
Đầu tiên, ông ta yêu cầu bật máy điều ḥa nhiệt độ v́ cảm thấy nóng. Tiếp đó ông lại kêu lạnh và bắt người phục vụ tắt máỵ
Sự việc cứ lặp đi lặp lại như vậy trong suốt nửa giờ. Thật đáng ngạc nhiên, người phục vụ vẫn kiên nhẫn chạy tới chạy lui đáp ứng yêu cầu của ông khách khó tính mà không hề tỏ ra bực tức.
Một khách hàng khác cảm thấy khó chịu thay bèn hỏi anh bồi xem tại sao vẫn chưa tống cổ kẻ gây rối khỏi nhà hàng.
- Ồ! Tôi không bận tâm.
Anh chàng mỉm cười
- Nhà hàng chỗ chúng tôi có gắn máy điều ḥa đâu!

 

Xin Lên lương

************************
One day an employee sends a letter to his boss asking to increase his salary

Dear Bo$$,

All of u$ have read the new$paper, the $ingapore economy ha$ jus come out of the rece$$ion.

In this life we need $omething most de$perately. I think you $hould be under$tanding the need$ of u$ worker$ who have given $o much $upport including $weat and $ervice$ to your company
I’m sure you will gue$$ what I mean and re$pond $oon!

Your$ $incerely,

Norman $oh

=====@

The next day, the employee receives this letter of reply

Dear NOrman,

I kNOw you have been working very hard. NOwadays, NOthing much has changed. You must NOtice the our company is NOt doing NOticeably well as yet.

NOw the newspapers are saying the world leading ecoNOmists are NOt sure if the United Sates may go into aNOther recession. After the NOvember presidential elections, things may turn bad.

I have NOthing more to add now. You kNOw what I mean.

Yours truly,

Manager

==========

Nhầm 2

Có 3 anh chàng học sinh mới sang Pháp du học. Cả 3 chàng đều nói tiếng Pháp dở như nhau, không nhiều nhặn lắm ngoài mấy từ cơ bản như "la", "le" v.v. Một hôm cả 3 mới rủ nhau đi ăn tiệm. Sau khi đă an tọa, chàng thứ nhất đập bàn đánh bốp một cái và nói:
-"lờ cơm"!
Anh hầu bàn tức th́ bê ra một đĩa cơm.
Được thể, chàng thứ hai đập bàn quát:
-"lờ thịt"!
Tưc khắc có thịt đem rạ
Anh thứ ba tiếp tục:
-"lờ mắm"!
Một bát nước mắm được đem ra tức th́.
3 chàng khoái chí nh́n nhau tấm tắc:
-Tiếng Pháp dễ lắm chúng mày ạ, muốn cái ǵ chỉ cần thêm "lờ" vào trước tiếng Việt là được.
Tay hầu bàn da đen nghe thấy, nhịn không được mới lẩm bẩm:
_Tiên sư chúng mày, bố mày trước mà không đi lính lê dương ở Việt Nam th́ giờ này chúng mày có mà "lờ" ***...
=================

Hello

Một chú bé Việt Nam đang chơi trong công viên, chợt thấy một chú bé Tây đi ngang qua. Chú ta nhanh nhảu chào:
- Hello, what's your name ?
Chú bé Tây cắm cổ đi thẳng. Chú bé ta tức quá chửi:
- Tiên sư cha màỵ
Chú Tây đứng ngay lại và hỏi:
- What's your name ?
Chú ta sướng quá, hí hửng đáp:
- My name is Trang.
Chú Tây nói:
- Tiên sư cha thằng Trang.
Rồi cắm đầu đi thẳng.
================

 

Nghi ông nhà văn quá

Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc sống ở đây thật thanh b́nh, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh đồng, c̣n ḿnh th́ lim dim tựa gốc cây t́m ư tưởng...

Một hôm, choàng dậy th́ ông đă thấy con ngựa biến mất. Tức điên lên, nhà văn bổ đi t́m nhưng vô ích. Thất thểu về nhà, gặp một ông cụ nông dân đi dạo trên đường, nhà văn than phiền về con ngựa. Ông cụ nh́n Hugo như một "quái vật" rồi khẽ đáp:

- Làng này toàn người tự trọng cả, không ai làm chuyện ấy đâu - chợt cụ sực nhớ ra - À, mà này, cách đây mấy hôm, nghe nói có cái ông nhà văn ǵ đấy từ Paris đến. Hay là...

*************************************

Quảng cáo

Hồi Mark Twain làm chủ bút một tờ báo tỉnh lẻ, ông nhận được thư của khách hàng mua dài hạn lâu năm, than phiền rằng ông ta thấy một con nhện trong trang báo và hỏi như thế là điềm lành hay gở. Mark Twain trả lời :

- Thưa độc giả dài hạn lâu năm thân mến ! Thấy một con nhện trong tờ báo chẳng phải là điềm lành hay gở cho ông. Chỉ đơn giản là con nhện ḍ trên tờ báo của chúng tôi, t́m xem nhà buôn nào không đăng quảng cáo để nó có thể đến cửa hiệu đó chăng mạng nhện ở cửa, và hưởng một cuộc sống thanh b́nh phẳng lặng cho măi về sau.

*************************************

Nói thế nào

Trong một bữa tiệc có hai chàng thanh niên hợm hĩnh hỏi Vonte với giọng chế giễu:
- Thưa nhà văn, nói thế nào cho đúng: "Cho chúng tôi uống" hay là "Mang thức uống cho chúng tôi"!
- Đối với các bạn cả hai câu ấy đều không đúng - Nhà văn trả lời - Các bạn phải nói: "Dẫn chúng tôi ra vũng nước"!

*************************************

Thời gian và vô tận

Có một lần, một nữ phóng viên Mỹ hỏi Albert Einstein:
- Giữa thời gian và vô tận có sự khác biệt nào?
- Cô gái ơi! - Nhà bác học với giọng đôn hậu trả lời - Nếu bác có th́ giờ để giải thích cho cháu sự khác biệt đó th́ sẽ là sự vô tận trước khi cháu hiểu điều đó!

*************************************

Thiếu

Có lần nhà văn Moritj Saphir (1795-1858) là nhà văn hài hước nổi tiếng người Đức, căi nhau với một nhà thơ. Ông này vốn ghét nhà văn đă nói:
- Thưa ngài Saphir, ngài viết chỉ v́ tiền. C̣n tôi viết v́ danh dự!
- Mỗi chúng ta viết chính v́ cái chúng ta thiếu! Ông từ tốn đáp.

*************************************

Nữ Hoàng gơ cửa

Nữ hoàng Victoria nước Anh đôi khi cũng gặp phải sóng gió nhỏ nhặt trong hôn nhân. Tối nọ, trong hoàng cung yến tiệc linh đ́nh. Nữ hoàng bận tiếp các vương tôn quư tộc nên đă quên bẵng chồng ḿnh. Hoàng thân giận lắm bèn lẳng lặng quay về pḥng. Vài phút sau có người đến gơ cửa, trong pḥng chỉ vọng ra một giọng lạnh lùng: "Ai đấy?"
Người gơ cửa uy nghiêm đáp: "Nữ hoàng đây!"
Cửa không mở và măi cũng chẳng thấy động tịnh ǵ. Người đứng ngoài thẹn thùng rời đi nhưng chẳng bao lâu đă quay lại. Trong pḥng lại có tiếng hỏi: "Ai?"
Người gơ cửa bây giờ dịu giọng xuống: "Victoria đây!"
Thế nhưng cửa vẫn cứ đóng chặt. Người gơ cửa hết sức tức giận, không ngờ cả uy danh nữ hoàng cũng chẳng lấy được một cánh cửa, bèn hậm hực bỏ đi. ... Nửa chừng ngẫm nghĩ lại quay về gơ lần nữa. Bên trong vẫn tiếng nói lạnh lùng ban năy: "Ai?"
Lần này người gơ cửa khẽ khàng: "Vợ của anh"
Và lần này cửa mở ra ngay.
 

*************************************

Im lặng là vàng

Edison phát minh một dụng cụ điện tử, ông muốn bán phát minh này với giá 3.000 USD, và tự nhủ nếu các thương gia chỉ trả 2.000 USD cũng được. Lúc gặp nhau, họ hỏi ông về giá cả, Edison lúng túng không biết phải nói như thế nào. Một người trong số họ đành phải bắt đầu trước:

- Chúng tôi không trả cao đâu, ông nghĩ sao với cái giá 40.000 USD?

 

*************************************

Cùng mù chữ cả

Một lần vào quán ăn, Einstein quên kính nên không đọc được thực đơn, ông bèn nhờ người hầu bàn đọc hộ. Với cái nh́n đầy thông cảm, anh bồi ghé tai Einstein nói thầm:

- Xin lỗi, tôi cũng không biết chữ như ngài.
 

Nặng và nhẹ .

Nơi pḥng trực ,bác sĩ hỏi y tá :
-Hôm nay có mấy ca cấp cứu ?
-Có hai ca bị tai nạn đụng xe nhẹ và một ca nặng v́ ông chồng dám từ chối không chịu rửa chén .

 

Thợ lặn siêu hạng

Anh chàng nọ, trong trang phục người nhái, đang thưởng thức thủy giới ở độ sâu 6 mét th́ phát hiện một chàng trai khác ở cùng độ sâu mà không cần b́nh dưỡng khí, chân nhái hay bất cứ trang bị nào khác.

Chàng người nhái liền lặn sâu thêm 3 mét nhưng gă trai kia cũng chỉ mất một phút đă bắt kịp. Anh thợ lặn hạ độ sâu thêm 5 mét nữa nhưng cũng chỉ một phút sau lại bị bắt kịp.

Ngạc nhiên, anh thợ lặn rút ra mảnh giấy không thấm nước và cây bút ch́, viết: "Thật kỳ diệu! Làm thế nào mà anh có thể lặn tới độ sâu này mà không cần trang bị nào hết?".

Anh chàng kia cầm lấy cây bút ch́, xóa sạch những ǵ anh thợ lặn đă viết và nguyệch ngoạc: "Tao đang bị chết đuối v́ vướng dây của mày, đồ ngu!".
 

Mỹ, Pháp, Nga

Tại hội nghị khoa học, giáo sư người Mỹ nói:
- Chúng tôi lai giống giữa ḅ và gà, kết quả, giống mới cho chúng tôi thịt, sữa và trứng.
- C̣n chúng tôi lai giống giữa ruồi và ong. - Giáo sư người Pháp tuyên bố - Kết quả, giống mới chỉ bu vào rác và cho ra mật.
- Ăn thua ǵ so với chúng tôi! - Giáo sư người Nga tự hào - Chúng tôi lai giống giữa gián và dưa hấu. Kết quả, khi bổ dưa hấu, các hạt liền tự động nhảy ra rồi chạy loanh quanh

 

Thêm phấn

Một buổi sáng đầu năm, một người nông dân ở làng nọ gặp cha xứ đang đi trên đường.

- Chào cha ạ! - Người nông dân lễ phép.
- Chào đứa con của quỷ sa tăng - Cha xứ trả lời.
- Thưa cha, xin cha ban phước lành cho con, v́ đêm qua con mơ thấy...
- Tôi không quan tâm tới những giấc mơ của kẻ khác - Cha xứ ngắt lời.
- Dạ, nhưng con mơ thấy những điều về cha.
- Thật vậy sao! Thế anh kể đi.
- Thưa cha, con mơ thấy con chết và đang đi lên thiên đàng.
- Lên thiên đàng? - Cha xứ kêu lên - Anh không bao giờ lên thiên đàng được v́ anh có đi lễ nhà thờ đâu.
- Lạy cha, thật ạ, con được lên thiên đàng. Con thấy một cái thang rất dài và một thiên thần đứng dưới chân cầu thang. Thiên thần đưa cho con một cục phấn rất to, rồi bảo con: "Mỗi bước lên cầu thang, phải đánh một chữ thập. Mỗi dấu thập ấy là tội lỗi mà con đă phạm phải ở trần gian. Khi nào thấy hết tội th́ mới thôi làm dấu và cứ thế tiếp tục đi lên". Sau khi con đă đánh rất nhiều dấu và leo lên khá xa th́ con trông thấy một người đàn ông đang đi xuống. Con rất ngạc nhiên, v́ người ấy chính là... cha.

- Là tôi? Tại sao tôi lại đang ở đấy?
- Thưa cha, đấy là điều mà con ngạc nhiên. Con đă hỏi cha và cha trả lời:

"Tao xuống xin thêm phấn".

 

  Trở lại đầu