Sự Tch Hn Chồng, Hn Vợ


Ở bi biển Tr Kiệu, tỉnh Quảng Nam ngy nay c hai tảng đ lớn nằm cạnh nhau, cao như ni. Người ta gọi l: "Hn Chồng, hn Vợ". Chiều chiều, gi nổi ln mt rượi, sng vỗ r ro, như ru giấc ngủ ngn năm của đi vợ chồng xấu số ấy. Truyện kể rằng:

Anh ta vốn người Tr Kiệu, tc hơi quăn, mũi thẳng nước da ngăm ngăm, hai con mắt sng, thn hnh trng kiện, ai cũng cho l đẹp trai. Anh ta vốn khng c mơ ước no hơn l lấy một c gi qu mnh, biết dệt cửi, biết đi rừng, lm nương rẫy để cng anh nui mẹ gi.

Nhưng năm ấy, nh vua lấy lnh, anh ta phải đi. Lc đầu, cc quan trong triều thấy anh ta khỏe mạnh, chọn lm lnh tc vệ (lnh hầu nh vua), hầu hạ cạnh nh vua, để bảo vệ nh vua khi c chuyện bất trắc. Cng việc đ tưởng hợp với anh ta, v anh ta t ni, suốt ngy im lặng, thấy chuyện g trong cung cấm cũng chẳng thổ lộ với ai. Nhưng nh vua lại khng ưng , cho l anh ta qu ma, khng biết lễ nghi ở chốn cung đnh, nn cho anh ta ra lm vườn, trồng cy, xn cỏ. Anh ta cần c, chăm chỉ, đợi hết hạn lnh sẽ xin về qu. Cuộc sống ở chốn kinh kỳ, anh ta chẳng tha thiết cht no. Rừng ni, bi biển đối với anh ta thch hợp hơn nhiều. ở đy, anh ta như con c mắc cạn.

Cn một năm nữa th hết hạn lnh. Anh ta vui vẻ, kin nhẫn chờ đợi, tnh thng tnh ngy. Khng ngờ, một hm anh ta đang lm vườn th c cng cha thứ chn dạo chơi. Anh ta vội vng np sau bụi cy. Cng cha đi qua, đnh rơi chiếc khăn m khng hay biết. Người thị nữ theo sau cũng khng thấy. Anh ta chạy ra lượm chiếc khăn đưa cho thị nữ. Cng cha ngoảnh lại, nhn anh ta rồi mỉm cười, bỏ đi. Một lần khc, cng cha v giẫm phải gai, xut xoa. Anh ta l người lm vườn thấy mnh c lỗi, liền chạy lại nhổ ci gai ra. Lần ny, cng cha nhn anh tận mặt, thấy anh ta khc hẳn những chng trai mnh đ gặp. Cc chng ấy đều con nh đi cc, người ẻo lả, da trắng bợt, ăn ni nhũng nhẽo, lm duyn lm dng đến buồn cười. Thấy anh ta hay hay, l lạ, cng cha hỏi người ở đu, cha mẹ cn hay mất, v vi ba cu chuyện bng quơ khc, chẳng c g. Cn anh ta cũng được nhn tận mặt cng cha, chỉ thấy da nng trắng gấp mấy lần da cc c gi vng anh, tay chn th nhỏ nhắn như vắt bằng bột. Anh ta chẳng biết nng c đẹp hơn cc c gi qu mnh khng, c điều ăn mặc th thật sang trọng, ton lụa l, chu bu.

Cu chuyện ny đối với anh ta đến đy tưởng l chấm dứt. Anh ta qun bẵng đi. Nhưng bỗng anh ta được lệnh cho về qu, mặc d chưa mn hạn. Anh ta vui như con chim sổ lồng, rồi mang khăn gi, vượt qua chn ni mười sng, trở về Tr Kiệu. Th ra, từ ngy gặp gỡ, cng cha đ đem lng yu anh ta. Lc đầu mối tnh ngang tri ấy cn được giữ kn, sau cc thị nữ biết hết, mch với cc b phi. Rồi đến tai nh vua. Nh vua buồn rầu ni:

- Như thế th loạn! N chỉ l tn lnh giữ vườn. Cn ra thể thống no!

Thế rồi, im lặng, xuống chỉ cho anh ta trở về nguyn qun, khng muốn lm to chuyện.

Nhưng mối tnh của cng cha th chưa ngui, tri lại hnh như cng trở nn say đắm, nhất l hằng ngy khng thấy bng anh ta ở vườn ngự uyển (vườn nơi vua ở) nữa. Một hm, cng cha cng thị nữ ra trại voi chơi, chuyện tr với cc quản tượng mới biết c con voi vng Tr Kiệu, quan địa phương vừa tiến. Nghe ni đến voi vng Tr Kiệu, bấy giờ cng cha mới nảy ra trốn đi tm chng trai. Thế l đm hm sau, cng cha ngồi trn lưng voi về Tr Kiệu thật. Gặp lại anh ta, cng cha kể hết sự tnh rồi tỏ muốn cng anh nn vợ nn chồng. Lc đầu, anh ta nghe th sửng sốt, nhưng dần dần thấy thương. Rồi họ thnh vợ thnh chồng. Ngy ngy anh ta vc nỏ vo rừng săn bắn, cn nng th ở nh dệt vải. Chu bu mang theo nng bn hết lm vốn.

Cu chuyện người con trai Tr Kiệu lấy cng cha đồn đi. Quan địa phương bẩm ln tỉnh, quan tỉnh bẩm về triều đnh. Nh vua nổi dận, phn:

- N l gi hư, ăn phải ba m thuốc l của thằng kia, nn đến nng nỗi thế! Thứ người ấy th cho dm sng dm biển đi cho rảnh mắt!

Lệnh truyền xuống, quan địa phương đng hai ci hm gỗ nhốt hai vợ chồng lại rồi nm xuống biển. Mi về sau, trn bi biển ny mọc ln hai hn đ nằm song song, gọi l: "Hn Chồng, hn Vợ".

Ở bi biển Nha Trang cũng c "Hn Chồng, hn Vợ", nhưng chắc l sự tch khc.