Sao Mai Sao Hôm
Xưa có một
anh tiều phu nọ đến suối th́nh ĺnh gặp một bầy tiên đang tắm.
Tiên vội khoác áo bay về trời, c̣n sót lại một cô bay không được v́ bộ áo của cô
bị anh tiều phu giấu. Nhờ vậy, anh tiều phu nọ bắt cô tiên nọ về làm vợ. Anh
giấu bộ quần áo nọ thật kỹ dưới đáy bồ lúa, sợ vợ thấy được, ăn cắp bay trở về
trời.
Họ sinh được đứa con trai. Hôm nọ, anh tiều phu đi vắng nhằm lúc ở nhà có người
đến xin lúa. Khi xúc tới đáy bồ, bộ xiêm y ḷi ra. Vợ hết sức mừng rỡ, mặc vào
rồi nói lại với đứa con:
- Mẹ đây cốt tiên, không thể nào ở măi dưới trần thế được. Con đừng buồn, Mẹ để
lại cho con cái lược này làm dấu tích.
Dứt lời nàng bay mất. Anh tiều phu về, hay được sự t́nh, ngă lăn ra khóc lóc,
bất tỉnh nhân sự. Từ đó, ngày này qua ngày khác, anh dắt con ra suối t́m h́nh
dáng người xưa. Suối đó vốn là suối tiên. Khi về được nơi tiên giới rồi, nàng
tiên nọ không dám trở lại nữa, nên sai Ngọc Nữ xuống múc nước thế cho ḿnh.
Bữa đó hai cha con anh tiều phu gặp hai cô gái đang múc nước tại suối. Anh hỏi
han tin tức nàng tiên, hai cô nọ trả lời không biết. Trong lúc nói chuyện qua
lại đứa con anh làm rớt cây lược vô trong hũ nước. Chừng đem hũ nước về tiên
giới, nàng Tiên nọ nhận ra chồng con ḿnh đến suối để t́m, Nàng nói:
- Ngọc Nữ hăy đem cái khăn này xuống cơi trần, bảo anh tiều phu và đứa con bịt
nó ngang đầu, khăn phép này sẽ giúp họ đằng vân về đây. Anh tiều phu làm y theo
lời.
Quả nhiên đến cơi tiên gặp mặt vợ. Sau phút sum họp, nàng Tiên nói:
- Ta là Tiên, chàng là khách tục. Hai ta không thể sum họp được hôm nay chỉ tạm
gặp mặt nhau, rồi đây phải từ biệt.
Nàng Tiên bèn thiết tiệc rồi bảo chồng và con lên ngồi trên một cái trống lớn có
cơm đem theo để ăn dọc đường. Trên này có dây tḥng xuống. Khi nào đến mặt đất
th́ anh phải đánh trống lên để trên này biết chừng mà chặt đứt dây.
Trống nọ thả xuống ṭn ten giữa trời. Bỗng nhiên, có con quạ thấy đứa bé đang ăn
cơm nên bu lại mổ vào. Trống kêu lên Tung tung. Trên này, ngỡ là chồng và con đă
xuống tới đất, nàng Tiên chặt đứt dây, hai cha con anh tiều phu nọ phải té xuống
biển mà chết.
Từ đó, sao Hôm và sao Mai mọc. Sao Hôm là anh tiều phu, sao Mai là nàng Tiên nọ.
Họ không bao giờ gặp nhau. Đứa con th́ hoá ra đ̣n gánh ở khoảng giữa mà ngóng
cha trông mẹ