« CÁI MƠN ĐẾN DỄ KHÓ VỀ »

 

 

« Cái Mơn đến dễ khó về

Nhớ vườn tươi tốt nhớ quê an lành »

 

Câu thơ có từ lâu đời, không ai biết xuất xứ, có hai nghĩa :

Cái Mơn quanh năm nước ngọt, bốn mùa hoa trái thơm ngon. Người Cái Mơn thánh thiện, hiếu khách. Khách du lịch đến tham quan và sống trong khung cảnh như thế th́ c̣n ǵ bằng. Đây là nghĩa thứ nhất.

 

Nghĩa thứ hai của câu thơ này thiên về nghĩa đen và có vẻ châm biếm. Cái Mơn là cù lao nhỏ nằm trong một cù lao lớn của tỉnh Bến Tre. Muốn đến Cái Mơn bằng ngă nào cũng phải sang sông. Từ Vĩnh Long xuống phải qua phà Đ́nh Khao mà thời gian trước đây chưa có phà chỉ có chiếc ghe nho nhỏ đưa khách sang sông, xe gắn máy qua đ̣ vất vả lắm và phải chờ đợi lâu. Từ Bến Tre sang phải qua phà Hàm Luông mà thời trước đây chưa được đàng hoàng như bây giờ.

Nếu đi đ̣ lên Thành phố hoặc đến Trà Vinh, Vĩnh Long, Bến Tre, Mỹ Tho th́ phải ngồi đ̣ nhiều giờ, có khi phải ngủ đêm ở đ̣. Gặp mùa trái cây kiến hôi trong chôm chôm ḅ ra, vừa bẩn vừa làm bạn bực ḿnh không tài nào ngủ được.

Đường bộ, mưa th́ bùn śnh ; nắng th́ mù mịt bụi. Chỉ chưa đầy mười năm nay quốc lộ 57 từ phà Hàm Luông đến phà Đ́nh Khao, ngang qua nhà thờ Cái Mơn dân chúng c̣n mỉa mai gọi là đường « quốc lội ». (bạn có biết chim quốc lội bờ ao không ?)

Đến Cái Mơn chơi th́ thích lắm, nhưng chuyến về th́ nản vô cùng. Khó về là như vậy.

Nay th́ mọi sự đă khác hẵn. Đường tráng nhựa, có rất nhiều xe tốc hành đi Thành phố và các tỉnh. Bạn có thể ngồi nhà gọi điện thoại, xe đến đón không phải dậy sớm để đón đ̣ như xưa.

Phải nói : « Cái Mơn đến dễ mà về cũng dễ » Cái Mơn c̣n hấp dẫn hơn xưa. Hân hạnh mời bạn đến cho biết.

 

EM BIẾT G̀ KHÔNG , SAO PHƯỢNG TÍM ?

Góc bể xa vớ bao nhớ mong
Em c̣n thương nhớ những ǵ không ?
Tiếng ve rả rích sân trường cũ
Đón phượng vừa sang chớm sắc hồng ..

Đất nước của thời chinh chiến dậy
Tiếng Thầy không át tiếng bom rơi
Đêm đêm súng vọng ven thành phố
Thêm xác người , thêm trẻ cút côi ..

Theo lớp người đi vào khói lửa
Giữa mùa phượng nở thắm yêu đương
Ba lô anh chất đầy nhung nhớ
Trải vết giầy sô vạn nẽo đường ..

Những buổi dừng quân bên xóm vắng
Ngắm màu phượng đỏ giữa cô liêu
Bỗng nghe thương quá màu hoa thắm
Ôi phượng muôn đời thật dễ yêu ..

Bây giờ nơi xứ người lạ xa.
Sắc phượng chẳng hồng như ở ta
Em biết ǵ không , sao phượng tím ?
Chắc v́ phân biệt cả màu da ...
25-05-05
NHƯỢC THU