Lời người ra đi.

 

Viết để từ giả Cái Mơn

 

                                                                     ♣ www.caimon.org mến chào

Cái Mơn những ngày cận tết có những chuyện rất đặc trưng. Nào là xuống ghe, lên xe chậu hoa xuân; lại c̣n nhan nhản đâu đây í ới gọi công thợ vận chuyển. Kèo nài mặc cả tiền công, tiền thầu phương tiện. Trong khi Sài thành mùa này chạy ngược chạy xuôi những tấm vé kịp xe quê mùa tết; Cái Mơn lại lội ngược ḍng. Không khí trở nên thưa thớt, lạnh hơn, không chỉ v́ thời tiết, mà là chuyện xa nhà để “bán tết”. Mần ăn mùa tết, thấy mà thương. Không biết khi nào Cái Mơn “mua tết”? Chắc chắn, chuyện “mua tết” không chóng th́ chầy cũng sẽ có, nhưng đến khi nào? Nghề làm kiểng ở Cái Mơn, vui buồn chuyện nhà vườn có ai biết đến? Hôm nay, bà con xa gần ngắm ḍ tắc, chậu mai, tấm tắt khen lấy khen để. Thôi th́ họ đón nhận thành quả cuối cùng, nhà vườn cũng có chút đỉnh “lợi nhuận hănh diện”; kể ra bỏ công tốn của đầu tư cũng không là vô ích. Lăn lộn chốn mua tết của người ta, đến khi sát giao thừa, ḿnh mới hấp tấp lật đật chuyện sắm tết nhà ḿnh. Cầu mong mùa này bà con Cái Mơn đón tết trong niềm vui phát tài.

Không biết tự lúc nào, tôi trở nên một thằng lắm chuyện. Chuyện thường ngày ở Cái Mơn, nói cho thật, tôi có dính dáng ǵ? Chỉ là một anh chàng đi thực tế, xin tá túc tại nhà xứ, thế mà tôi lại ḍm ngó đến chuyên mục “Cái Mơn thường ngày”, quả thật là nhiều chuyện. Nay tôi muốn tŕnh bày một lần cho xong, được mất ǵ cũng phải nói, để bà con “quưnh giá” (đánh giá) xem tôi có phải là một anh chàng lắm chuyện hay không. Tôi có dịp về Cái Mơn thực tế chuyện công nghệ thông tin. Đi sát vào thực tế, nếu không t́m hỏi bà con, thử hỏi đă là thực tế chưa? Chính v́ đi đến các nhà quen biết với nhà xứ, tôi được biết không những chuyện công nghệ thông tin, mà c̣n được tâm sự, chia sẻ vui buồn chuyện nhà vườn. Tôi, là con người với trái tim bằng da bằng thịt, cũng bị bà con thôi miên hạ độc, để rồi giờ đây chút ít cái nhớ, cái thương, cái lưu luyến. Cái lo của bà con, tôi về xứ kể lại cho các cha trong bàn ăn. Cái Mơn nổi tiếng “sầu riêng”, tôi đă góp phần thành “sầu chung”. Chung v́ có sự góp mặt của tôi, và đặc biệt của các cha. Cái lắm chuyện thứ nhất đơn giản v́ sự đa cảm của một con tim không bằng đá.

Tổ tiên tôi dạy rằng “an cư lạc nghiệp”. May mắn tôi ở nhà xứ, có riêng một nơi ăn chốn ở. Quen mắt, quen mặt là chuyện chẳng ǵ bàn căi. Cũng chính cái dễ dăi hội nhập làm tôi cảm thấy nơi ḿnh đang lưu luyến chút ít cái nhớ, cái thương. Thương cho khẩu vị nhà bếp, lưu luyến cho cái thật t́nh người của các cha, nhớ những anh “chủng sinh dự bị” lo chuyện nhà xứ. Tôi cũng không quên ông mười, tôi tưởng chừng ông mười “đăng kư hộ khẩu thường trú” tại nhà thờ?! Trước giờ ra đi, tôi mới kịp hay “Cái Mơn đi dễ khó về...”. Ǵ th́ ǵ cũng phải về!

Như vậy, tôi nhiều chuyện không phải v́ tôi, nhưng tôi bị Cái Mơn quyến rũ. Đất Cái Mơn giàu phù sa cho cây trái, mà cũng giàu phù sa t́nh người. Vậy mà Cái Mơn vẫn không thiếu người nghèo. Hằng tháng, chuyện phát gạo ở nhà xứ là chuyện không thể thiếu. Nhan nhản người nghèo t́m cha sở, cha phó để tâm sự. Đành chịu vậy, chuyện muôn thuở! Viết những ḍng lưu kư này, tôi không muốn bỏ sót những anh chị “sa sút mặt tâm thần”. Cứ ngỡ chỉ ở Sài G̣n mới có, ai dè ở đây mà cũng có. Từng chi tiết một, niềm vui nỗi buồn Cái Mơn, không biết tự lúc nào đi vào tâm trí tôi. Tôi cũng chẳng ǵ gọi là giàu có, mong gửi đến Cái Mơn món quà nho nhỏ trong lời kinh Kính Mừng.

Lượm lặt, góp nhặt những tâm sự rải rác, tôi kịp nhận thấy bàn tay Chúa quan pḥng. Tôi học được bài học t́nh người miệt sông nước. Thực tập được cử chỉ yêu thương trong những lần trao quà giáng sinh, quà tết. Đón nhận được những kinh nghiệm mục vụ có tuổi đời cao hơn tuổi tôi. Sung sướng quá! Chuyến thực tế kỳ này, không biết tôi làm được ǵ, nhưng trước mắt, tôi thấy ḿnh làm được cho chính ḿnh một chút trưởng thành. Bà con xem tôi có tham lam không?

Nói đến đây thấy cũng là đủ để tỏ ḷng tri ân cha sở, các cha phó và bà con Cái Mơn. Những bài học, kinh nghiệm bỏ túi làm cho hành lư về Sài G̣n thêm phần giá trị, buộc con phải cẩn thận chăm nom. Hơn một tháng ăn, ở, học tập, Cái Mơn trở nên thân thuộc. Gửi đến từng người Cái Mơn chút hương vị quyến luyến con đang có.

FLJ.