SUY NGHĨ TỪ MỘT CHUYẾN ĐI

                                                                    Giuse Nguyễn Đ́nh Trí

         Ngày 06 tháng 05 vừa qua, cùng với anh Alselmô Nguyễn Hải Minh, bốn anh em chúng tôi (Giuse Ngô Ngọc Khanh, Giuse Trương Văn Tính, Giuse Nguyễn Đ́nh Trí, và Antôn Lê Bảo Văn) khăn gói lên đường đến Giáo xứ Cái Mơn (một Giáo xứ thuộc Huyện Chợ Lách, Tỉnh Bến Tre). Mục đích của chuyến đi này là giới thiệu ơn gọi Phan Sinh cho các bạn trẻ tại Họ đạo nhân ngày Chúa nhật Chúa Chiên Lành, cầu cho ơn thiên triệu.

        Đây là lần đầu tiên tôi đến vùng đất này nên mọi thứ đều bỡ ngỡ và xa lạ. Thế mà khi mới đặt chân đến nhà xứ, anh em chúng tôi cảm thấy bầu khí nơi đây lại gần gũi và ấm cúng đến bất ngờ (hai chú chó thiệt to ra vẫy đuôi đón chào chúng tôi từ ngoài sân như đón chủ nhân của chúng vậy). Cha chánh xứ Giuse Nguyễn Ngọc Thích tiếp đón chúng tôi ân cần, và cách nói chuyện thân t́nh cởi mở pha chút hài hước của cha làm cho những câu chuyện rất đổi b́nh thường nhưng cuốn hút sự chú ư của anh em chúng tôi đến lạ thường.

        Sau chốc lát tṛ chuyện và nghỉ ngơi lại sức, chúng tôi tận dụng những giây phút cuối ngày đi thăm nơi sinh của Trương Vĩnh Kư(1837-1898), một học giả Công giáo nổi tiếng. Sau đó chúng tôi viếng phần mộ của Cha thánh Philipphê Phan Văn Minh (1815-1853), một vị thánh tử đạo Việt Nam hy sinh dưới thời bách hại của nhà Nguyễn (1833-1862). Cả hai di tích này đều nằm trong vùng đất Họ đạo Cái Mơn, cách nhà thờ không đầy một cây số.

        Cái Mơn không những là quê hương của những con người hiếu học như Trương Vĩnh Kư, không những là vùng đất ghi dấu chứng tích những giọt máu đào đă đổ ra để minh chứng cho niềm tin, nhưng đây c̣n là nơi sinh sống và làm việc của các thừa sai Ḍng Phanxicô trong thời kỳ truyền giáo, trong đó có cha F. José Garcia (coi sóc vùng Chợ Quán năm 1723) và cũng là người sáng lập Họ đạo Cái Nhum, miền đất đă từng là “trung tâm truyền giáo của các cha Ḍng Phanxicô trên một thế kỷ”. Ngoài ra, Cái Mơn c̣n là cái nôi của nhiều loại trái cây nổi tiếng như sầu riêng, xoài…với những vườn cây giống mênh mông bạt ngàn.

        Thời gian ở Cái Mơn không nhiều nhưng đă để lại trong mỗi anh em chúng tôi những cảm nhận và ấn tượng khó phai. Ấn tượng đầu tiên đó là: một Giáo xứ với 5 “ông cha” và gần 20.000 giáo dân là điều chúng tôi chưa từng nghe thấy bao giờ. Đă vậy, theo lời kể của cha Thích, có những người đạo đức tuần nào cũng đi xưng tội nhưng cha không biết từ chối bằng cách nào cả. Tinh thần sống đạo của giáo dân ở đây có thể nói được là rất hăng say, ngày chúa nhật tới 5 lễ mà lễ nào cũng đầy kín nhà thờ.

Trong giờ sinh hoạt giới thiệu về ơn gọi Phan Sinh, các em nhỏ khoảng 11-12 tuổi đă “dành nhau” để được nêu lên các câu hỏi liên quan đến đời tu. Các câu hỏi của các em dù rất đơn sơ như: “Đi tu có khó không thầy?”, “Thầy ơi, tại sao thầy đi tu Ḍng Phanxicô mà không chọn một Ḍng khác?”, “Thầy tính đi tu đến lúc nào?”, và có em gái lại hỏi “Con muốn vào tu Ḍng thầy th́ có được không?”….nhưng điều đó cũng nói lên sự quan tâm và những thao thức nào đó nơi các em về đời sống tu tŕ.

        Theo lời mời của cha Chánh xứ, chúng tôi nán lại sáng thứ hai tham dự thánh lễ giỗ 19 năm của Cha Benoit Trương thành Thắng, vị Linh Mục tiền nhiệm Giáo xứ Cái Mơn. Theo lời kể của cha Chánh xứ, cha Benoit là người đă từng yêu mến và đă sống tinh thần nghèo khó Phan Sinh ngay trong xứ đạo này.

        Chuyến đi để lại trong tôi những ḍng suy nghĩ ḥa lẫn tâm t́nh biết ơn. Sau chuyến đi Anh Em chúng tôi nói với nhau rằng: “Tiếng là đi nói về ơn gọi cho người khác nhưng quả thật chúng tôi nhận lănh nhiều hơn là trao ban”. Chúng tôi mang ơn Quư Cha tại Giáo xứ Cái Mơn (cách riêng đối với cha sở Giuse Nguyễn Ngọc Thích) đă tiếp đón và lo lắng cho Anh Em chúng tôi cả về vật chất lẫn tinh thần.  Chúng tôi nhớ đến các bậc tiền bối trong Ḍng đă âm thầm hy sinh gieo hạt giống Phan Sinh trên một vùng đất hoang sơ, để rồi hôm nay, nơi vùng sông nước này, đă có những người yêu mến và sống những giá trị Tin Mừng. Quả thật những điều chúng tôi nói về ơn gọi Phan Sinh tại Giáo xứ Cái Mơn có đáng là ǵ so với những điều chúng tôi đă lănh nhận được qua chuyến đi này. Qua chuyến đi, chúng tôi cần phải sống xác tín hơn nữa những giá trị của đời sống Phan Sinh trước khi nói về ơn gọi của ḿnh cho người khác.