CÁI MƠN VÀ CÔNG NGHỆ THÔNG TIN

 

 

 

Xem h́nh minh họa

 

         Lớn lên và học tập ở thành phố, làm quen với máy vi tính từ mẫu giáo, tôi cho đây là chuyện b́nh thường, đến một hôm ngồi trước máy vi tính  lướt web th́ mấy anh em sinh viên đứng chung quanh say mê theo dơi, một anh nói với các bạn:

- Máy vi tính nó biết ḿnh chứ ḿnh mà có biết nó th́ chết liền!

- Thế các bạn chưa làm quen với công nghệ thông tin?

- Ở vùng sâu, vùng xa như tụi nầy th́ ai dạy mà học.

Thật ngỡ ngàng, lên Đại học mà chưa biết vi tính! Tôi cảm thấy thương các bạn và trách ḿnh có tai mà không nghe có mắt mà không thấy. Cứ ngỡ ḿnh biết th́ ai cũng biết, không hiểu hoàn cảnh bạn bè, không biết điều may mắn của ḿnh, liệu có phải là thiếu sót lớn không? Phải đền tội thôi. Từ hôm đó tôi thường nhường máy vi tính cho các bạn và thật tâm chỉ dùm những anh em kém may mắn. Thật tâm, đền tội chừng đó tôi chưa lấy làm đủ. Phải làm điều ǵ có ích cho nhiều người vùng sâu. Nhất định sau này ra trường sẽ về miền quê phổ biến công nghệ thông tin cho người trẻ. Làm cách nào? May quá, hai ngày sau khi tŕnh bày nguyện vọng với giáo sư, người gọi tôi đến:

- Anh muốn phổ biến công nghệ thông tin cho vùng quê th́ đây tôi giới thiệu cho  một địa chỉ để anh nghiên cứu trước xem công việc sẽ gặp những khó khăn nào.

- Thưa thầy có xa lắm không?

-Tỉnh Bến Tre, họ đạo Cái Mơn. Tại đây có lớp vi tính cho học sinh, anh có thể đến giúp, luôn dịp nghiên cứu những ǵ anh muốn.

- Con chưa biết đường.

- Mở trang web caimon.org để t́m thông tin. C̣n trang web khác vừa bị đánh sập anh về đó phục hồi dùm cha.

Lấy thông tin từ trang web tôi gọi điên thoại cho cha sở, ngài hân hoan mời “đến càng sớm càng tốt”.

Trên đường đi tôi bắt chuyện với bác tài:

- Mất mấy tiếng vậy bác tài?

-Thường  ba tiếng, may mắn có thể hai tiếng rưỡi.

Mất chỉ ba tiếng th́ đâu phải vùng xa, xe chạy tới nhà th́ đâu phải vùng sâu. Họ đạo có hai trang web th́ sao gọi là nhà quê trong khi địa chỉ ghi rơ ràng là ấp Vỉnh Bắc. Đang miên man suy nghĩ th́ có tiếng xôn xao: tới cầu Rạch Miễu. May quá tôi được đi qua cây cầu văng dài 8km mới khánh thành mấy ngày. Đọc tin trên mạng, nghe thiên hạ bàn sao bằng được đi sang. Cầu dài thật, cao quá, từ trên cầu nh́n xuống cù lao cảnh đẹp khỏi chê!

Kinh nghiệm cho biết khi đến công tác một nơi mà không có việc làm, lang thang ngơ ngáo th́ quê và chán lắm. May sao, tại Cái Mơn vừa đến có việc làm ngay. Công việc đầu tiên là dạy vi tính thay giáo viên đi tỉnh nộp hồ sơ cho học sinh thi, và thấy có người thay, thầy xin nghĩ hai ngày về quê ăn đám. Đôi bên đều có lợi: kẻ có việc làm người được nghĩ!

Sau  hai ngày phục vụ tôi lấy hết can đăm tŕnh cha sở:

- Thưa cha, con nghe thầy con bảo giáo xứ có trang web bị đánh sập, con có thể giúp cha phục hồi không?

Mừng như trẻ con thấy ông già Noel mang quà, cha nói:

- Thế th́ c̣n ǵ bằng! Từ ngày trang web bị đánh sập nhiều chuyên viên vi tính và sinh viên công nghệ thông tin người Cái Mơn đề nghị xin phục hồi và có ít nhất năm anh đă vào cuộc, mạnh ai nấy làm nhưng không ai làm đến nơi đến chốn. Thiện chí th́ có đấy nhưng công việc làm ăn khiến họ không có nhiều giờ, lại ở xa, thỉnh thoảng mới điện thoại hỏi ư kiến, mà điện thoại nói làm sao hết ư được.

Nói công bằng, cha gặp ḿnh là trúng tủ, ḿnh gặp cha là hết ư. Hết ḿnh vào cuộc, tôi vào pḥng đóng cửa làm liên tục, thức khuya và không nghĩ trưa. Ba ngày trang web xong phân nữa, tôi tŕnh cha sở . Thay v́ khuyến khích tôi làm nhanh lên ngài lại nói điều tôi không ngờ:

-Tuyệt vời ! đó là điều thầy làm giúp tôi, phần tôi cũng phải giúp thầy. Trước tiên thầy nên nghĩ cho đở căng và để giải trí, thầy đi tham quan giáo xứ t́m hiểu những ǵ thầy thấy cần.

Tôi nghe cũng thích lắm những làm ra vẻ liêm sĩ:

-Để con làm cho xong đă, đi chơi đâu có muộn.

-Cả năm nay không gấp bây giờ công chuyện gần xong có ǵ phải gấp.

Ngay lập tức văn pḥng trao cho tôi chiếc xe đạp dành cho khách du lịch. Đi đâu bây giờ? Dễ thôi, ḿnh sẽ thăm gia đ́nh ông Trùm Lài đầu tiên. Ông Trùm ngày nào cũng đến nhà xứ nên tôi thân rồi, cả bà trùm tôi cũng có dịp tṛ chuyện, hơn thế đây là gia đ́nh của cha phó Nguyễn Thế Băo. Tốt quá tôi xách xe đi đến nhà ông Trùm. Chó sủa, không thấy ai trừ em nhỏ chơi bán quán trước sân.

Tôi vào nhà không thấy ai, trở ra nói với bé:

-Không có ai hết con ơi?

-Dạ bà ngoại đang lên mạng.

Đúng lúc đó bà bước ra.

-A.. chào thầy, mời thầy ngồi…

-Bà trùm cũng biết vi tính?

- Học với chị em lên mạng xem tin tức đây đó, tin giáo phận, tin họ đạo…đến nay biết nhiều địa chỉ, ghiền lắm…

-Bà học vi tính với chị em, chị em nào vậy?

-Dạ bà biện với nhau, bà biện Hải, bạn thân nhất.

May quá, tôi ṃ được địa chỉ tiếp theo để thăm hỏi. Vậy là xong tách trà tôi xin kiếu với lư do gần cơm trưa, thật ra là tranh thủ đến nhà bà biện Hải t́m hiểu thêm.

Đến nhà tôi gặp ngay bà biện đang chơi với cháu. Bà lớn tiếng chào và nói luôn một suốt:

-Chào thầy, thầy đi chơi? Mời thầy ngồi, sao thầy đi trời nắng vậy?...

-Có chút giờ rảnh đi thăm vài gia đ́nh cho biết Cái Mơn, tôi vừa thăm bà Trùm Lài, nghe giới thiệu bà đây là thầy dạy vi tính cho bà ấy phải không?

-Trời….trời con biết ǵ mà dạy, gia đ́nh chị có nối mạng, mấy đứa cháu biết mà chị không biết nên ấm ức, thấy vậy con chỉ cho chị vài miếng thôi. Nay chị biết xem bài trên mạng rồi, vui lắm.

-Thế máy vi tính của gia đ́nh đâu không thấy?

-Dạ con thường xem ban đêm nên đặt gần giường ngũ, tiện lợi cho người làm biếng!

Những ngày sau đó tôi làm quen với các biện sở để nhờ hướng dẩn đi ṿng quanh giáo xứ. Tôi đặt biệt nhớ ơn ông biện trẻ Nguyễn Văn B́nh người cho tôi nhiều thông tin. Ông là thành viên của Thường Trực Hội Đồng Quới Chức.

-  Các bà trong giáo xứ biết vi tính vậy các ông biện chắc ngon lành lắm phải không?

-  Một số anh em trẻ cố gắng học để theo kịp nếp sống văn minh, có thể kiểm soát con cái và giúp cha sở. Ngày xưa cha mẹ phải biết chử để kiểm soát con gái có đọc tiểu thuyết không, ngày nay phải biết vi tính để canh chừng chúng xem ǵ trên mạng. Nhờ biết vi tính nên một số văn bản của nhà thờ chúng con đánh thay cho văn pḥng luôn bận nhiều việc.

-  Số biện biết vi tính có đông không?

- Theo cha sở, nếu c̣n đếm được th́ chưa đông, ư ngài là phải đều khắp. Lư tưởng     lắm, đó là cách nói thậm xưng của người Việt Nam, nói cho dữ vậy, gút gọn lại là vừa! Ban đầu khoản mươi anh học vi tính rồi mua máy, nối mạng. Những người khác nghe anh em bàn tin tức trên mạng nghe ham, bắt đầu thử sức và rủ bà xă cùng tham gia, kết quả không ngờ. Có anh đă nói vui: tụi nó cáp độ đá gà c̣n phải lên mạng, t́m chồng lên mạng, xem bói trên mạng, chọn hàng, du lịch cũng lên mạng…bọn ḿnh phải học vi tính để có thể làm ăn qua mạng chăng? Cũng có bạn cho rằng chuyện c̣n xa vời, trước mắt cố gắng học vi tính để thỉnh thoảng trong buổi họp cha sở có hỏi ai đă vào mạng rồi th́ có thể đưa tay lên cho khỏi xấu hổ. Ít ra là vậy, nhưng từ từ anh thấy không chỉ  có vậy thôi.

       Để kích động anh em cha sở nói: có tiền sắm xe anh chỉ lạng lách đây đó, sắm máy vi tính lên mạng anh có thể tiếp cận thế giới bất cứ lúc nào. Anh muốn cất nhà để lên mặt với thiên hạ? Người ta không ngán ngôi nhà lầu nhưng nễ gia đ́nh lụp xụp có chiếc máy vi tính. Con anh chạy xe gắn máy long nhong không ai khen nhưng người ta đánh giá cao con nhà nghèo ngồi trước máy vi tính.

Qua ông biện Nguyễn Văn B́nh tôi nhận định phong trào tin học ở Cái Mơn không như tôi tưởng, ít ra về mặt lư thuyết.

   Ông biện Nguyễn Văn B́nh kết thúc câu chuyện công nghệ thông tin ở Cái Mơn như sau: phổ biến Tin Học ở Cái Mơn không khó v́ người dân đă lên đường: học sinh lớp Bốn lớp Năm học vi tính lấy chứng chỉ, người cao tuổi học tập lên mạng giải trí, chức sắc học vi tính để giúp nhà thờ, phụ huynh thư từ với con đi xa, liên lạc với việt kiều … người làm biếng th́ chơi game, chat với bồ…; điều khó là học ngang xương, tự mày ṃ, bấm lung tung, đứng máy phải gọi thầy thợ mất giờ và tốn tiền. Mong ước của giáo xứ là mở lớp dạy lấp ráp, cài đặt, sửa chữa…” Nó đây rồi! Cái Mơn cần người hướng dẩn theo ư ông biện B́nh..

Học viên lớp 2/09