CÁI MƠN GIÀU HAY NGHÈO ?

Trước năm 1975, xă Vĩnh Thành (Cái Mơn) được chính quyền cũ đánh giá là xă nhất miền Nam. Lư do :

Giáo dục : Có 3 trường trung học

1.      Trung học đệ nhất và đệ nhị cấp Phan văn Minh của nhà thờ

2.      Nữ trung học đệ nhất cấp của nhà Ḍng MTG

3.      Trung học tỉnh hạt của Nhà nước.

Kinh tế vườn : Thời này Cái Mơn c̣n độc quyền trái cây. Khi chôm chôm mới có, đếm từng quả tính tiền. Thời gian sau một cần xế chôm chôm mua được 1 cây vàng. Cây giống hầu như chưa có nơi nào sản xuất ngoài Cái Mơn. Hoa kiểng vào dịp Tết th́ nhất xứ. Bán tắc dịp Tết có thể mua đất, mua vàng. Tất cả tàu thuyền tập trung về Cái Mơn để chở hoa kiểng bán Tết, với hàng trăm ghe đ̣ lớn.

Công nghiệp : Có nhiều nhà máy nước đá bán cho vùng biển ướp cá.

                         Nhiều nhà máy xay xát để có gạo chở về Sài G̣n và các tỉnh.

                         Hăng nước mắm, ḷ bánh ḿ, hăng kem đều có cả.

Thương mại : Vùng chung quanh chưa có chợ. Chợ Cái Mơn là chợ cho cả khu vực nên rất  sung túc.

 

* Nên biết : Tất cả những thuận lợi trên đây do Cái Mơn qua các thời kỳ không bị ảnh hưởng chiến tranh. Các nhà tư bản đổ về vùng đất b́nh yên này để lập nghiệp. Có lúc một xưởng dệt bít-tất cũng di dời về Cái Mơn để sản xuất.

 

Ngày nay những đặc quyền trời cho đó không c̣n nữa nên nhiều người vội thất vọng nói : Cái Mơn bây giờ nghèo.

 

Không phải là nhà kinh tế nên tôi không dám nói chuyện nghèo giàu v́ tài khoản của mỗi gia đ́nh làm sao biết được. Của nổi của ch́m đó là chuyện riêng tư.

 

Để giải trí một vài phút với trang web này, chúng tôi xin mời bạn đi một ṿng, ngó qua một lượt rồi muốn nghĩ sao tùy bạn.

 

Chú ư: Xin bấm vào h́nh để nh́n h́nh khổ lớn

 

Đây là một trong nhiều ngôi nhà mới được xây dựng từ vài năm nay

Và đây là một trong những căn nhà tồi tàn luôn cần được giúp đỡ.

Bên sau dăy nhà lầu là những nhà ổ chuột, nơi đâu và xứ nào cũng có.

Đời ông, đời cha, đời con, ngôi nhà này vẩn trung thành giữ vững vị trí.

 

Rất nhiều biệt thự nay không c̣n nữa. Từ nhiều thửa đất hoang mọc lên ngôi biệt thự mới.

 

« Làm giàu khi c̣n son – làm giàu khi con lớn » đó là hoàn cảnh của ngày xưa.

Nhà không con th́ tính sao?

Con đông lên không nỗi. Không con tương lai thuộc về ai?

Nghèo cố gắng lo cho con, con lớn lên th́ gia đ́nh sẽ khá hơn. Đó là một suy nghĩ.

Trước mắt, nghèo giàu chưa phải là vấn đề. Vấn đề phải lo là thăng tiến con người. Không chủ trương thăng tiến con người sẽ không bao giờ giải quyết được việc ǵ.

Thăng tiến con người không chỉ là xe hơi, nhà lầu, nông trại, tài khoản, du lịch…

Mà là lo cho con người sống có nhân bản, có t́nh người, tự chế hưởng thụ, khiêm nhượng học hỏi, có tinh thần cầu tiến, biết sống tự lực, lương tâm đúng đắn, quan hệ tốt với mọi người.

NHỮNG KỶ NIỆM XƯA VỀ CÁI MƠN

Cái Mơn là vùng sông rạch. Giao thông nông thôn rất bất tiện. Có chừng 500 cầu khỉ lớn nhỏ trên các đường quanh co qua các xóm trên các thửa vườn, nay là chuyện của quá khứ. (cũng c̣n khá nhiều cầu khỉ chứ chưa xóa hết).

Bao bọc chung quanh Cái Mơn là sông Tiền Giang và Hậu Giang. Trông nên thơ lắm, nhưng năm nào cũng có ghe ch́m và có người chết đuối. Có một năm dịp Tết, một gia đ́nh 5 người đều chết đuối chỉ c̣n lại 1 em bé 3 tháng tuổi trôi lềnh bềnh được người ta vớt. Em này mới vào Ḍng Nữ Tu.

Nhiều gia đ́nh khá giả nhờ những chiếc ghe lớn chở hàng, chở trái cây, chở cây trồng... Nhiều gia đ́nh trở nên khá giả nhờ chở « bốc chài ». Nay do đường bộ thuận tiện hơn nên những ghe chở hàng không c̣n là phương tiện tốt.

Những chiếc xuồng nhỏ gia đ́nh dùng đi chợ, đi lễ, đi học hoặc chuyển cây trái từ vườn ra bến xe, bến đ̣. Nay những con rạch nhỏ được san lấp, đặt cống. Chiếc thuyền này nằm đây chịu chết !

Đi chợ, đi lễ, đi học… bằng xuồng là nét đặc trưng của vùng Cái Mơn sông nước cảnh này nay ít thấy tuy vẫn c̣n.

Người ta dùng xuồng nhỏ để đưa nhau qua sông lớn. Có kinh nghiệm cũng không nguy hiểm lắm. Chuyện thường ngày trong làng.

Những cây cầu khỉ được thay thế bằng những cầu bêtông rộng 0.5m ; làm sao mà dẫn xe qua được ?! Thanh niên gan dạ cứ chạy qua, thỉnh thoảng cũng xuống sông !

Những loại cầu như thế này c̣n rất nhiều. Tuy chưa hoàn hảo nhưng cũng khỏi phải tốn cây làm đi làm lại nhiều lần trong năm. Đối với trẻ con và người già dù sao cũng bảo đảm hơn cầu khỉ.

Những con đường vườn chật hẹp đă được san lấp và nới rộng. Đây là cảnh ghe bơm cát làm đường.

Nhiều nơi cơ giới được sử dụng để làm giao thông nông thôn.

Đường đi trong làng nguyên tắc là đổ bêtông, có nơi 1.5m, có nơi 2m. Chắc cũng phải lâu lắm chương tŕnh này mới hoàn thành.

Giao thông bằng đường thủy đă chuyển sang giao thông bằng đường bộ. Người ta bắt đầu sắm xe gắn máy. Đừng tưởng chạy xe trong đường làng ít tai nạn hơn ở quốc lộ hay thành phố. Lầm to !

NGƯỜI NGHÈO SỐNG BẰNG G̀ ?

Xưa nghèo th́ bắt ốc hái rau, giăng câu, lưới cá, đi chài, đi đăng…

Nay đồng ruộng làm 2 – 3 vụ không đủ nước để cá sinh sản, sống lưu lai. Trồng lúa, bón phân và sử dụng nhiều thuốc sát trùng ; sâu bọ chết nhưng cua, ốc và cá con cũng chết. Ngoài ruộng không c̣n ǵ để người nghèo kiếm cái ăn.

Sông nước th́ có đê bao ngăn mặn, chống lũ, nước không ngập th́ cũng không có cá trôi về. C̣n lại con cá nào th́ bị bắt sạch bởi những phương tiện đánh bắt tối tân. Người ta sử dụng lưới dày mắt bắt cả cá con, với b́nh hơi lặn sâu lùa trong hang gốc cho cá ra để lưới, có khi c̣n sử dụng cả chất nổ để bắt cá. Phạt nặng lắm nhưng có người vẫn không ngán !

Người nghèo tủi thân hái rau vườn. Nhưng họ đâu biết rau vườn sạch lắm và đối với người giàu th́ đó là loại quí hiếm.

Trẻ con nhà nghèo câu cá bóng bên đường đi, nhưng cá không c̣n nhiều. Bí lối th́ cứ đi câu may rủi.