♣ www.caimon.org mến chào bạn
|
TIỂU SỬ ĐẤNG ĐÁNG KÍNH PHÊRÔ NGUYỄN VĂN DINH Biện họ Cái Nhum; tử đạo 1814-1844.
Địa Phận Tây Đàng Trong ( Vicariatus apostolicus occidentalis) đang đà phát triển mạnh mẽ, nhưng không khỏi chịu thử thách về đức tin. Lúc đó ở Cái Nhum có thầy giảng tên Phước rất nhiệt t́nh trong việc truyền bá đức tin, nhưng thiếu cẩn thận nên bị tố giác.
Ông PHÊRÔ NGUYỄN VĂN DINH sinh tại Cái Nhum năm 1814, thân phụ của ông quí danh là Yến, một thanh niên công giáo đạo đức hiền ḥa, giỏi giáo lư, đă nhận bí tích Hôn Phối với bà Matta Nguyễn thị Điểu, sinh được 3 hiếu tử, được cha sở tín nhiệm bầu làm biện họ, câu đồng nhi . Bà Matta Điểu hiền thê và là hiền mẫu thánh thiện, trợ lư đắt lực cho ông biện DINH chu toàn nhiệm vụ tông đồ giáo dân (ngôi mộ của bà Matta Điểu c̣n lưu lại tại đất thánh Cái Nhum). Ông DINH tự nhận là chủ nhà chứa chấp Đức Cha Ngăi, nhưng bà giúp việc tên là Thâm Lương có ư đánh lạc hướng. Ông biện DINH bị khảo tra 30 lần, mỗi lần kéo dài 4-5 giờ, ông bị đánh ḷi xương, nhưng không khai báo, chỉ kêu Chúa mà thôi. Thấy vậy Dức Cha Ngăi là chủ chăn phải tự nộp ḿnh để con chiên khỏi bị cực h́nh. Đức Cha Ngăi nhắn tin cho cha Fontaine đến để bàn giao hồ sơ cai quản Địa Phận “Tây Đàng Trong” v́ cha nầy ở gần đó. Đức Cha Ngăi chưa kịp nộp ḿnh, th́ con trai ông cai tổng Lợi tên Bổn, 12 tuổi, có đạo, bị quan bắt đe dọa, v́ quá sợ nên chỉ điểm Đức Cha trú ẩn. Ngày 31-10-1844: Đức Cha Ngăi bị bắt điệu về Cái Nhum để thẩm vấn, rồi giải về Vĩnh Long, kế đó Đức Cha bị giải về Huế với thầy Phước và ông Cả Louis NGUYỄN VĂN NG̉, trùm Nhứt họ đạo cái Nhum. Riêng Ông Biện PHÊRÔ DINH c̣n ở lại Cái Nhum, ông bị tra khào rất cai nghiệt, nằm bất động, khi đó có cha Lượng ở Cái Mơn đến ban Bí Tích Xức Dầu bệnh nhân, cũng có biện Danh và biện Sum đến giúp ông biện DINH những ngày sau cùng, khoảng ba, bốn hôm sau ông DINH qua đời. Ngày 09-11-1844: Ông Biện PHÊRÔ NGUYỄN VĂN DINH được Chúa thương gọi về hưởng phúc thiên đàng, hưởng thọ 30 tuổi. Ngày 27-9-1857: được Đức Thánh Cha Piô IX tôn phong lên bậc đáng kính. Hài cốt ông biện PHÊRÔ NGUYỄN VĂN DINH được lưu kính tại Ḍng Kín Camêlô Sài G̣n, nơi mà ái nữ của ông quí danh là Nguyễn thị Long dâng ḿnh làm tôi Chúa, tên khấn dóng là SAINT PIERRE DE SAINTE THÉRÈSE. Nữ tu LONG qua đời đầy hương thơm nhân dức ngày 26- 5-1915, hưởng thọ 83 tuổi, sau 54 năm khấn ḍng. Cháu chắt của đấng Đáng Kính PHÊRÔ NGUYỄN VĂN DINH c̣n ở tại cái Nhum là Bà ANNA NGUYỄN THỊ KIỀM, hôn phối với ông SIMON TRƯƠNG VĂN SỨ, sinh được 9 hiếu tử được tuyển chọn 1 nam tử PHÊRÔ TRƯƠNG VĂN NGHĨA, thành viên hội đồng giáo xứ tại Mỹ Tho và 2 ái nữ nhập vào hàng Giáo Lư Viên họ đạo Cái Nhum, là MARIA TRƯƠNG THỊ LƯ và MARIA TRƯƠNG THỊ ÚT.
TIỂU SỬ ĐẤNG ĐÁNG KÍNH LU-Y PHAN VĂN NG̉ Trùm Nhứt họ đạo Cái Nhum, tử đạo 1772 – 1845.
Ông LU-Y PHAN VĂN NG̉, sinh năm 1772
tại Cái Nhum, thuộc An Lương thôn (làng An Lương Tuổi thanh niên, ông NG̉ gia nhập quân đội hoàng gia của sĩ quan thanh liêm. Sau khi xuất ngũ, ông lập gia đ́nh, tỏ ra là một gia trưởng tài đức, mẫu mực của một tổ ấm 12 hiếu tử, ông được cử làm ông Cả trong làng, ông Cả luôn tận t́nh phục vụ, giúp đỡ dân làng như một đại gia đ́nh, rất đúng nghĩa: “LÀNG LÀ PHỤ MẪU CHI DÂN”, chứ không phải ông Cả của thời phong kiến. Ngoài chức vụ ông Cả, ông c̣n là ông Trùm Nhứt họ đạo Cái Nhum, đồng thời cũng là Thầy giảng đạo, ông tận t́nh cộng tác với Cha Sở chăm sóc đời sống tinh thần và vật chất cho các tín hữu khi c̣n sống cũng như lúc qua đời, thậm chí ông c̣n tham gia việc mai táng theo khả năng tuổi già của ông, nêu gương sáng cho Ban Quới Chức, ông Trùm NG̉ được sự cộng tác đắc lực của ông biện PHÊRÔ DINH, nên công tác mục vụ mà Cha Sở phân công cho Quới Chức được ḥan thành xuất sắc. Có lần ông bị cáo là chứa chấp những vị thừa sai ngoại quốc, cũng may ông thoát nguy được là nhờ ảnh hưởng của bạn bè đang làm việc ở tỉnh lỵ. Lần khác ông bị tố cáo, trùng hợp với vụ Thầy PHƯỚC bị bắt tại Trà Vinh, quan liền cho lính đến Cái Nhum để truy nă Đức Cha NGĂI. Can đảm trước hậu hoạn vô thường, chính ông Trùm LU-Y NG̉ đă giấu kín Đức Cha LEFÈBVRE (NGĂI) và các D́ Phước (nữ tu Hội Ḍng Mến Thánh Giá ngày nay). Nhờ ông Cai Tổng ĐƯỜNG là bạn thân của ông NG̉ mách tin cho biết lính đến bao vây, nên ông NG̉ đối phó kịp thời hiểm họa. Nhưng sau cùng, ông Trùm NG̉ cũng bị bắt cùng với Đức Cha NGĂI ngày 20 – 10 – 1844 đang lúc Đức Cha trú ngụ trong nhà của một người dân thuộc tôn giáo bạn ở Cái Gà. Đức Cha tự ư ra nộp ḿnh, v́ thấy ông Trùm NG̉ và một số tín hữu bị bắt tra khảo quá khổ đau… Đức Cha LEFÈBVRE (NGĂI), ông Trùm LU-Y NG̉ và Thầy giảng PHƯỚC bị đưa ra cố đô Huế. Đến Huế 12 hôm, ông Trùm LU-Y NG̉ v́ quá vất vă, kiệt sức nơi tù ngục với án lệnh cấm cốc (cấm ăn ngũ cốc) và mang gông. Ngày 24 – 2 – 1845, ông Trùm LU-Y PHAN VĂN NG̉ được Chúa thương gọi về lănh triều thiên thiên quốc, trước sự hiện diện của Đức Cha LEFÈBVRE (NGĂI), hưởng thọ 73 tuổi, c̣n Thầy giảng PHƯỚC bị án tử h́nh. Lúc bấy giờ tài sản của họ đạo cũng như giáo dân đều bị tịch thu, họ đạo đói khổ, gần bị đe dọa tan ră. Thi hài ông Trùm NG̉ được an táng tại đất thánh Phú Cam, gần Huế, ông LU-Y NG̉ chết ít lâu th́ Đức Cha LEFÈBVRE (NGĂI) được trả tự do, nhờ sự can thiệp của thiếu tướng hải quân CÉCILLE. Thầy giảng PHƯỚC và Thầy TAM (c̣n gọi là SUM) ở lại khám đường Huế. Nơi tù ngục, hai Thầy vẫn kiên gan loan báo TIN MỪNG CỨU ĐỘ của Chúa GIÊSU KITÔ, khiến cho nhiều tù nhân được nh́n biết Chúa mà tôn thờ. Về sau Thầy PHƯỚC lănh án tử h́nh. Ngày 27 – 9 – 1857, Đức Thánh Cha PIÔ IX tôn phong ông Trùm LU-Y PHAN VĂN NG̉ lên bậc Đáng Kính. Năm 1845 xác thánh Đấng Đáng Kính LU-Y PHAN VĂN NG̉ được cải táng, hài cốt của ông được lưu kính trong pḥng thánh nhà thờ họ Cái Nhum. Thời Cha Sở PHÊRÔ TRẦN HỮU DƯ và Cha Sở SIMON LÂM THÀNH H̉A hài cốt của Đấng Đáng Kính LU-Y NG̉ được lưu kính dưới Bàn Thờ Thánh Thể. Thời Cha Sở ANTÔN NGUYỄN VĂN LỆ th́ hài cốt của Đấng Đáng Kính LU-Y NG̉ được lưu kính dưới Bàn Thờ chánh.
|