TẾU 8

 

VỊT

Tại một lớp tiểu học ở miền Tây, thầy giáo hết sức bực ḿnh v́ mấy học tṛ nữ cả buổi không nghe giảng, cứ x́ xầm nói chuyện riêng.

Thầy giáo: “Thật, chỉ hai đứa con gái mà ồn ào như ngàn con vịt.”

Sau đó ít lâu, một học tṛ đến: “Thưa thầy, có người chở 500 vịt đến gặp thầy.”

Thầy vội nh́n ra, thấy có em trai chở mẹ ḿnh đến trường có việc.

 

CÔ VÀ TR̉

Đầu giờ học, Lợi đứng lên hỏi cô giáo: Thưa cô, nếu không làm ǵ, có khi nào bị la không, ?
Cô giáo: dĩ nhiên là không.
Lợi: có bị đánh không, thưa cô?
Cô giáo: tất nhiên là không.
Lợi: thế không bị phạt ǵ cả sao?
Cô giáo: đương nhiên là không. Em hỏi hơi nhiều đấy.
Lợi: thưa cô thật t́nh hôm nay chúnh em chưa làm bài về nhà của cô cho.

 

TRÍ NHỚ

Ngày xưa ở bên Trung Quốc có một người trí nhớ rất kém. một ngày kia, dẫn con chơi, hứng trí, anh ta đặt con lên vai cơng đi khắp chốn. Một lúc sau, không thấy con đâu, anh ta gặp ai cũng hỏi:”ông bà có thấy đứa nhỏ của tôi đâu không?”

ai nấy đều ph́ cười; “ối giời ơi, ông đang cơng ai trên vai đấy?”

anh ta hạ đứa nhỏ trên vai xuống, đánh cho mấy cái rồi mắng: “đồ hư, tao t́m mầy mỏi nhừ cả chân, năy giờ đi đâu không chịu nói?”

 

Kinh Tin Kính

Cha sở khảo giáo lư các em sắp rước lễ lần đầu.
Một thằng nhỏ đến lượt, run tẩy bước lên .
Cha sở: Con hăy đọc Kinh Tin Kính.
Thằng nhỏ: Tôi tin Kính một … một … một …
Cha sở: Một ǵ?
Thằng nhỏ nh́n cha sở: Dạ, tôi Tin Kính một … một..một … cha sở .
Cha sở: Gằn giọng, Chúa ơi! Một cha sở à? Cha sở thế nào?
Thằng nhỏ: nh́n cha sở trợn mắt, sợ quá ấp a, ấp úng đọc tiếp: là cha toàn la .
Cha sở: Giêsu, Chúa ơi! Đọc nữa xem nào?
Cả lớp bên dưới ngồi lo lắng, một vài đứa bạn phía trên x́ xào nhắc nhỏ cố giúp bạn: tạo thành, tạo thành … tiếp đi …
Thằng nhỏ hết hồn hết vía, nghe tạo thành mà tưởng cạo đầu, sẵn đà đọc tiếp: Đấng cạo đầu Trời đất, muôn vật hữu h́nh và vô h́nh .
Cha sở: Im ngay! Lạy Chúa ḷng lành tha tội cho mày!

 

AI KHÔNG CẦN TRÍ

- Minh đi học, nhưng rất lơ là trí khôn để đâu đâu. bố muốn Minh nhận lỗi để tự sửa chữa.
- Một hôm bố bảo:
- Này Minh, trong lớp con ai học hành mà chẳng chịu chú tâm ǵ cả không?
- Thưa bố, con không biết.
- Con thử nghĩ một chút xem. Này nhé, trong khi mọi người để ư làm bài, có một người cứ nh́n bên này quay bên nọ không chịu học hành ǵ cả. Có ai nhu vậy không nào?
- Minh suy nghĩ một lát, rồi reo lên:
- Con nghĩ ra rồi, thầy giáo chứ ai!

 

Khảo Bài Thi

Giờ thi sử, thầy giáo gọi một học sinh, hỏi câu nào cậu ta cũng tịt bí lù. thấy thương hại thằng nhỏ hiền lành, thầy giáo hỏi một câu tưởng là dễ ăn điểm nhất:“Ai đă t́m ra châu Mỹ?”

Thầy giáo chiụ không nổi cái dần của nó nên quát to: “Kha-luân-bố.”

Ngay lúc dó,chú học tṛ vộivàng đi vềchỗ. thầy giáo gọi giật theo: “Em đi đâu đó?”

“Xin lỗi thầy, em tưởng thầy gọi tẹn bạn kế tiếp”.

 

GIẢNG SÁCH LUẬN NGỮ

Luận ngữ là một sách cổ Trung Quốc, ghi lại những lời dại của Khổng Tử và các học tṛ.

Trong luận ngữcó câu ”tam thập như lập,” nghĩa là khi đến 30 tuổi, người ta phải đạt được một thành tựu nào đó.

Đời nhà Đường bên Tàu, có quan tiết độ sứ tên Hàn Giản v́ thất học, mỗi lần gặp gỡ trí thức thường cảm thấy ngại ngùng xấu hổ v́ không hiểu sự ǵ. Hàn Giản mời một thầy đồ đến giảng nghĩa Luận Ngữ. Mới ngày hôm sau, Hàn Giản vui mừng nói với viên quan cấp dưới rằng: ”Gần đây tôi học chữ, mới vỡ nhẽ cổ nhân rất thuần phác, đến 30 tuổi mới biết đứng dậy mà đi.”

 

CÁI G̀, LY HÔN À?

Một đôi nam nữ muốn đi đến hôn nhân. Chẳng mai cả hai bị chết v́ tai nạn giao thông. Lên thiên đàng họ xin với Thánh Phêrô được làm lễ cưới.

Được, để ta sắp xếp. Hai người lui về chờ.

Sau 10 năm chờ đợi, cuối cùng Thánh Phêrô xuất hiện, dẫn theo một cha xứ và tuyên bố đă đến lúc làm lễ cưới.

Đôi vợ chồng chung sống hạnh phúc cho đến 20 năm sau th́ họ xin ly hôn.Thánh Phêrô nghe xong liền phán:

Cái ǵ ly hôn à? Ta đă phải chờ cả 10 năm mới có một cha xứ được lên Thiên đàng để làm lễ cho hai ngươi.

 

CƯA CÂY, CHẾT TÔI

Một tên trộm bị phát hiện và bị SBC (đội săn bắt cướp) đuổi bắt. Cùng đường, tên trộm trèo lên một cây sao ‘lăo làng’ trong thành phố. SBC cũng trèo lên để bắt anh ta.

Thấy SBC trèo lên, tên trộm vội vàng ḅ ra nhánh nhỏ. Sợ tên trộm té chết mất, SBC dừng lại, không trèo lên nữa. Tên trộm ḅ vào thân cây, nghỉ mệt.

SBC mang nệm hơi tới, phóng loa bảo tên trộm nhảy xuống. Tên trộm không chịu, cứ ở yên trên cây. SBC tức ḿnh trèo lên, tên trộm vội ḅ ra nhánh nhỏ.

Dân thành phố dừng chân rất đông phía dưới cây, ngước mắt nh́n tên trộm. Trong số những người dân hiếu kỳ, cũng có một linh mục mặc áo ḍng đen, đứng lại nh́n lên. Khi thấy nguy hiểm quá cho tên trộm, cha đưa tay vẻ dấu thánh + giá và cầu Chúa phù hộ.

Bỗng chốc tên trộm tuột xuống, đưa tay chịu trói. Trong lúc điều tra, SBC hỏi: “Nguyên nhân nào mày tuột xuống và chịu trói vậy?”. Tên trộm trả lời: “Khi tôi thấy ông linh mục kia ra dấu nói rằng: “Mày phải xuống mau” ( | ), “lát nữa nó cưa cây này” ( -- ). Thế là tôi phải xuống.

 

CON NGỰA LỄ PHÉP

-Hôm qua, chú mầy cỡi con tuấn mă mới mau thế nào?

-Tốt, tốt. mỗi tội nó quá lễ phép.

Quá lễ phép? Nghĩa là sao?

Chả là thế này. Đang lúc phi nước đại th́ giặp một hàng rào, nó lập tức dừng lại, hạ hai chân trước xuống, Nhường cho tôi qua trước. Hôm nay vẫn ê ẩm.

 

GIẢ TƯỞNG

Trong giờ tập thể dục chạy đường trường, thầy giáo vui vẻ chấn an:
- Các em chẳng có ǵ phải lo không mệt ǵ cả. Cứ tưởng tượng như các em đang đi xe xuống dốc. Bây giờ các em thử sẽ thấy rất thoải mái.
- cả lớp nghi ngờ, uể oải bước ra sân.
- Thầy giáo hô: vào chỗ. Một , hai, ba, chạy…
cả lớp ùa chạy.
- Một lúc sau, bỗng nhận ra một học sinh đứng yên, không chạy thầy vội vă bước đến.
- Xin thầy tránh xa. Xe em đang đang xuống dốc, nguy hiểm!!!

 

TRONG LỚP GIÁO LƯ NGƯỜI LỚN

Có hai vợ chồng là người lương cả, mới xin học đạo...

Trong buổi nói chuyện với họ, cha sở hỏi: "Nầy anh chị, lư do nào mà anh chị xin theo Chúa vậy?"

Ông chồng vui vẻ trả lời: "Thưa cha, xung quanh gia đ́nh con, mọi người đều theo đạo, đi nhà thờ đều tử tế hết, chỉ c̣n lại gia đ́nh con là lương không theo đạo, nên ... ... nhà con, Ma (không đầu) theo ở nhiều lắm. Nên chúng con xin theo đạo cho rồi, để khi bị nó phá, là con mét ...

Cha sở: !!!!

 

XIN ĐỨC MẸ CHO TRỰC TIẾP

  Có một người nghèo, túng quá, nên vào nhà thờ cầu nguyện trước tượng Đức Mẹ.

- “Lạy Đức Mẹ, xin giúp cho con 50.000 đồng, để con xoay xở lúc túng cùng này”.

Cha sở đang viếng Chúa, nghe người nầy xin như thế, nên đă móc hết túi ra, chỉ có 30.000 đồng, cha cũng cho hết số tiền đó (30.000).

Cầm lấy số tiền, người ấy cám ơn cha. Quay lại với tượng Đức Mẹ, người ấy nói:

- “Con cám ơn Đức Mẹ nhiều lắm, nhưng lần sau, xin Đức Mẹ cho " trực tiếp", chứ qua trung gian kiểu này, con bị mất 20.000 ”.

Cha sở: (Cười) !!!

QUAN KỲ BẤT NGỮ CHÂN QUÂN TỬ

(Xem Cờ Không Nói Mới Là Quân Tử Thật)

Bố đến nhà bạn chơi cờ. con hớt ha hớt hải chạy sang đứng bên cạnh bố, muốn nói cái ǵ, nhưng hăm lai. một lúc sau, nó lại bồn chồn muốn nói, nhưng lại thôi.

Xong ván cờ, bố biết ư con liền hỏi có chuyện ǵ.

Con:”có…có…có cháy nhà…”

bố:”nhà nào?”

con:”nhà…,nhà ḿnh.”

Bố:” đồ ngu, năy giờ mày đứng đây xem cờ, sao không nói sớm?”

Con:”bố vẫn thường bảo; quan kỳ bất ngữ, chân quân tử. Làm sao con dám…”.

 

CÓ MẤY ĐỨC CHÚA TRỜI

Một thanh niên vào nhà xứ xin cha sở làm phép hôn phối và xin được không khảo giáo lư, v́ anh vốn là giáo lư viên nhiều năm. Cha sở đắn đo:

Anh trả lời cho tôi vài câu hỏi đă. Này nhé, có mấy Đức Chúa Trời?

Giờ này mà cha c̣n hỏi, có một Đức Chúa Trời chứ mấy.

Một Đức Chúa Trời làm sao coi nổi cả mấy tỉ người?

Xin lỗi cha con quên, vậy có hai Đức Chúa Trời.

Hai đức Chúa Trời mà coi nổi năm châu bốn biển à?

Ờ hén, vậy có ba hay bốn Đức Chúa Trời ǵ đó, xin cha thông cảm con bận rộn cả ngày nên quên.

Tóm lại anh cho tôi biết có mấy Đức Chúa Trời nào?

Cha cứ làm lễ cho con đi, rồi cha muốn có mấy Đức Chúa trời cũng được.

Con xin cha mà!

 

THẤY NÓ MÀ KHÔNG THẤY ANH

Đèn ngă tư đang đỏ, một thanh niên,mặt ngầu cứ thế vượt luôn. cảnh sát giao thông thổi c̣i bắt dừng lại.

Cảnh sát: Chẳng lẽ không nh́n thấy đèn đỏ hay sao?

Thanh niên: Thấy chứ. Em nh́n thấy đèn đỏ rỏ ràng. Lỡmột lần xin anh bỏ qua.

Cảnh sát: Thấy đèn đỏ mà c̣n đi?

Thanh niên: tại em thấy nó mà không thấy anh.

 

Ngồi buồn nói ngược mà xuôi

 Cua đinh nó liệng tột trời không hay.
Con chó bắt ra mà cày,
Trâu kia dậm sủa chuột, vài con voi.
Trai gái rủ nhau đi coi,

Đến trưa thắp đuốc mà soi ếch bà.
Con nít mà dẫn ông già,
Ong đi lẩm đẫm vậy mà té ao.
Câu cá lấy đá làm phao,

Lưới kia mà bủa áo ào ngọn cây.
Sấu mun nó ở trên mây,
Rồng vàng bắt đặng đem vây xuống bè.
Ḷ thịt tụng kinh hoa rè,

Thầy sải bắt chó xuống bè mà ram.
Thầy nho nhịp trống nói xàm,
Bà văi nhịp trống dựa ngang mà nằm.
Thằng chăn giục ngựa chạy hoài,

Thằng điếm nhịp phách ở ngoài cội da.
Vịt nọ đá độ đàng xa,
Gà trống ở nhà lặn lội dưới sông.
Dưới sông chuồng ngựa chuông dê,

Trên bờ họ thả lưới lê lưới mành.
Bứt dây đánh lưới manh manh,
Xe sợi chỉ mành mà trói con nai.
Bún kia đă cứng lại dai,

Xương gà trống nọ chưa nhai mà mềm.
Lở thời trang điểm lấy chồng,
Con gái dốc ḷng ở vậy nuôi con.
Bảy mươi bảy mốt c̣n son,
Mười lăm mười sáu cháu con thiếu ǵ.


NB.
Vè này lưu tryuền trong dân gian Nam Bộ từ 70 năm về trước. Tác giả được cha dạy từ lúc nhỏ.

 

CHUYỆN CỦA NGƯỜI ĐIÊN

Anh Minh Tân hay kể câu chuyện: Trong nhà thương Biên Ḥa, những người bệnh thương bị cạo trụi đầu để khi có trốn đi, người ta dễ đi t́m …

Có anh nọ , tay cầm búa, lui cui đi t́m cái ǵ đó … Anh em thấy hỏi: Nè đi t́m ǵ mà lấm la lấm lét vậy cha?

Anh nọ nói: Suỵt, đừng la … Tao đang t́m mấy cây đinh, để tao đóng vào đầu tao; cho mấy thằng hớt tóc , khi hớt cho gảy cha mấy răng Tondeuse của nó cho bỏ ghét …

 

KHÔNG ĂN CHAY KIÊNG THỊT
MÀ VẪN LÊN THIÊN ĐÀNG

Cha Giacôbê Quyển có kể câu chuyện: Trong họ đạo nọ có một Ông (ông Ba) ít đi nhà thờ, cũng không ăn chay kiêng thịt. Ngày Thứ Sáu, mới vừa tảng sáng, người ta đă thấy ông xách đùm phèo đi ngang qua nhà thờ. Cha sở thấy, nên nhắc khéo:

- Ông Ba ơi, ông biết hôm nay là thứ mấy vậy hôn?
Ông Ba cười vui vẻ:
- Dạ dạ, con biết lắm chứ … Thứ sáu mà …Ông cười hề hề nói: Mà con th́ cứ vậy đó cha; hể thứ sáu là con cứ ăn thịt …
Con biết: Vậy mà lên Thiên Đàng … mới chết chứ …
Cha sở : ???

 

SẮM XE HƠI

Anh Trưởng liên Đoàn Thiếu Nhi của Cha Phaolô mới mua chiếc xe hơi làm chân đi. V́ kinh tế hơi kém, nên anh mua xe củ. Anh bạn mới ṭ ṃ hỏi:

- Ủa , xe không có công-tơ mé-trơ làm sao biết tốc độ. Anh Trưởng cười cười không trả lời. Anh bạn đứng kế bên trả lời thay:

- Ồ dễ ợt!! Đâu cần tới chuyện đó. Miễn có xe là được. Nếu chú thấy xe chạy , máy nghe êm, run nhẹ là biết 20 cây số/ giờ. Nếu nghe máy run đều, xe chạy dằn xóc dữ là biết 40 cs giờ. C̣n nếu nghe máy nỗ ầm ầm, khói bay mịt trời , một chút sau đó là tắt máy, th́ biết là 50 cây số.

- ? ? ?

SẦU RIÊNG CHẠY ĐẦY NHÀ

Một đoàn viên Thiếu Nhi của Cha Phaolô, tên là Đại Đồng, siêng năng, đi hội họp rất thường, dù tánh hơi tưng tưng . Một hôm chị hỏi Cha:

- Thưa Cha người ta nói con điên , mà Cha thấy con có điên không?

Cha vui vẻ trả lời : - Không không, đâu có đâu. Mà ai nói vậy?

- Đó , Cha mà c̣n nói con không có điên ! . Bữa nào con mời Cha đến nhà con ; con sẽ đăi cho Cha một bữa sầu riêng. Ngon lắm! Nhà con nhiều sầu riêng lắm!

Cha Phaolô ngạc nhiên :

- Ủa nhà con ở trong chợ làm ǵ có sầu riêng? Hay con có vườn ở dưới Cái Mơn.

Trả lời: Dạ không. Sầu riêng con nuôi. Có chín trái sầu riêng chạy đầy nhà, nay biết ăn rồi..

Cha Phaolô: Ối trời ơi!

 

Đầu Hàng

Thầy giáo ra một bài toán hóc búa, cả lớp không ai làm nổi. Thầy động viên học sinh nào xung phong giải được sẽ được thưởng điểm tối đa.

Một phút trôi qua. Không một tiếng động. Hai phút, ba phút, bốn phút,

Bổng một học sinh cuối lớp giơ cao cả hai tay. Cả lớp vỗ tay hoan hô. Thầy giáo vui vẻ mời học sinh xung phong lên bảng giải đáp cho cả lớp xem.

Học sinh: Em đầu hàng mà.

 

Hai Cái Đồng Hồ

Tại pḥng chờ của một nhà ga có treo hai cái đồng hồ rất lớn, mỗi cái chỉ một giờ.

Cu Tí: Sao hai cái đồng hồ chỉ giờ khác nhau, ngộ quá hén Tèo?

Cu Tèo: Mày hỏi lạ hôn. Hai cái chỉ giờ giống nhau th́ treo hai cái làm ǵ? Một cái cũng đủ. Đồ ngu.

 

Hoạ Phẩm Đặc Biệt

Một anh chữ nghĩa không có mấy, gặp thời vận phất lên làm giàu, nhưng cực kỳ keo kiệt. Thấy thiên hạ chơi tranh, anh cũng muốn ra vẻ trưởng giả. Một hôm, anh đến xưởng vẽ đặt một bức tranh đặt biệt, xưa nay chưa từng có, và phải hoàn thành thật sớm cho mọi người nể mặt, nhưng lại kỳ kèo từng đồng.

Hoạ sĩ thấy phát chán nhưng cũng nhận lời. Đúng ngày hẹn, anh nhà giàu đến lấy tranh. Hoạ sĩ đưa ra một bức. Anh nhà giàu chỉ thấy toàn giấy trắng với vỏn vẹn ba chữ phía dưới: ḅ ăn cỏ.

- Ḅ đâu? Anh nhà giàu hỏi.

- Ḅ đang ăn cỏ. Nhà hoạ sĩ đáp.

- Cỏ đâu?

- Ôi, ḅ ăn hết cả rồi.

- Thế sao cũng chẵng thấy con ḅ nào cả?

- Vậy mà ông cũng hỏi sao? Ḅ ăn hết cỏ rồi đứng lại đó làm ǵ nữa?

 

Học Anh Văn

Mẹ đang nấu cơm dưới bếp, bỗng nghe hai thằng con hét lớn trên nhà.

- Tao-móc-dao.

- Tui-đây.

- Giết-tui-đi.

Mẹ hoảng hốt chạy lên, chỉ thấy hai con đang học bài.

- Chúng mày cải nhau cái ǵ vậy?

- Chúng con học anh văn với nhau mà. Tao-móc-dao (tomorrow) là ngày mai; tui-đây (today) là hôm nay; giết-tui-đi (yesterday) là hôm qua.

- Tiếng Anh trẻ con mà ghê như thế, hèn ǵ thằng Mỹ có bơm nguyên tử

 

Tập Đàn

Mẹ: Con cố gắng tập đàn cho giỏi, mẹ sẽ thưởng cho con năm ngàn, sứơng không nào?

Con: Chẳng sướng chút nào, bà cụ bên cạnh nhà ḿnh hứa nếu con bỏ tập đàn sẽ thưởng cho con mười ngàn.

 

CÁM ƠN

Bé Lan bốn tuổi vui mừng chạy đến khoe bố:

- Ông nội vừa cho con kẹo này.

- Thế con có căm ơn ông nội hay không?

- Con quên rồi

- Thế th́ đi cám ơn ông nội nhanh lên.

Bé Lan vội vàng lên nhà.

Một lát sau thấy bé Lan trở lại, bố hỏi:

- Thế nào, cám ơn ông chưa?

- Dạ không cần?

- Ông nội bảo: có ǵ đâu mà phải cám ơn.

 

Phía Sau Là Ǵ ?

Pôn học rất vất vả trầy trật, cho dù thầy giáo giảng đến mấy vẫn không sao phân biệt được bốn hướng đông tây nam bắc. Thầy giáo giảng kỹ lại cho Pôn.

Bây giờ, trước mặt em là hướng bắc, thế th́ bên tay trái của em là hướng ǵ? Hướng tây phải không nào?. Em nhắc lại chữ tây đi.

-Tây.

- Thế phía sau của em là ǵ?

Pôn bỗng khóc ào lên.

- Sao em lại khóc ?

Pôn vừa khóc vừa kể: phía sau em là thằng Pi-e. Nó hay cứ lấy bút đâm vào mông em.

 

NHẬP NGŨ

Một ông già hiên ngang đi vào văn pḥng ủy ban đăng kư nhập ngũ nói to: Thằng này muốn nhập ngũ.

Nhân viên hỏi: Cụ bao nhiêu tuổi?

Ông già: 68 tuổi, được không?

Nhân viên: Rất hoan nghênh tinh thần hăng say của cụ, nhưng ở tuổi cụ làm sao mà làm lính được?

Ông già: Lính th́ quá già chứ ǵ? Nhưng ai cũng làm lính th́ lấy ai làm tướng bây giờ? Để thằng này làm tướng cho?

 

CÙNG MỘT TUỔI

Một bà lăo đau nhức cánh tay, uống thuốc đă nhiều mà không bớt nên đi khám bác sĩ. Sau khi xem xét bệnh t́nh, bác sĩ cười cười trấn an :

- Không sao đâu bà cụ, cái tay này đau là do tuổi già ấy mà.

Bà lăo có vẻ không yên tâm hỏi lại:

- Nhưng mà hai cánh tay tôi cùng tuổi, sao cái tay bên này không thấy đau?

Bác sĩ:………

Chúa Không Nhậm Lời Mẹ Mầy

Thời chiến tranh, giao tranh ác liệt diễn ra từng ngày.

Trong gian hầm trú ẩn, cả gia đ́nh đọc kinh cầu nguyện. Máy bay bỏ bom đâu đó, tiếng nổ c̣n xa xa. Mẹ l ẩm bẩm không ngừng:

Chúa ơi, bỏ đâu chứ đừng bỏ đây, bỏ đâu chứ đừng bỏ đây, bỏ đâu chứ đừng bỏ đây……

Một lúc sau, tiếng máy bay vần vũ ngay trên đầu, bom nổ gần ngay bên. Mẹ kêu luôn miệng:

- Lạy Chúa tôi, bỏ đây chứ đừng bỏ đâu, bỏ đây chứ đừng bỏ đâu, bỏ đây chứ đừng bỏ đâu……

Máy bay đi khỏi, mọi người ra khỏi miệng hầm, bố bảo:

- Cám ơn Chúa đă không nghe lời mẹ mầy, không th́ chết cả lũ rồi

 

Trong Tay Có Ŕu

Tại trường cai nghiện ma tuư, viên quản giáo kể: “Hồi ông Washington c̣n nhỏ, có lần lỡ tay chặt găy một cây táo, ông đă can đảm nhận lỗi, v́ thế cha ông đă không quở phạt.”

Kể xong, quản giáo đặt câu hỏi: “Tại sao Washington không bị cha phạt?”

Một học viên: “Có ǵ lạ đâu, chẳng qua là v́ trong tay thằng chả cầm một cái ŕu.”

 

Liệu Với Gà Mẹ

Tài xế sơ ư cán chết một con gà, vội vàng xuống xe hỏi bé Đồng đang ngồi chơi một ḿnh trứơc cửa nhà:

“Bố mẹ em đâu? Anh lỡ cán chết một con gà con, bây giờ muốn bồi thường.”

Bé Đồng:

“Anh cán chết gà con à, đâu có liên quan ǵ đến ba má em. Anh ra đằng sau gặp gà mẹ mà liệu với nó.”

 

Rẻ Nhất Thế Giới

Cháu: Ông ơi, cái ǵ rẻ nhất thế giới hả ông?

Ông: Nước lẽ rẻ nhất, chỉ vài đồng cũng mua được cả khối.

Cháu: Không đúng rồi, không đúng rồi, con thấy bà nội là rẻ nhất.

Ông: bà nội à, nói tầm bậy.

Cháu: Con thấy bà nội làm từ sáng tới tối mà ông nội có cho bà đồng xu nào đâu?

 

Tác Dụng Của Rượu

Một bệnh nhân đi nhổ răng, nha sĩ muốn cho bệnh nhân can đảm, đưa một ly Whisky ra mời. Uống xong bệnh nhân xin thêm một ly nữa.

Nha sĩ:

- Tốt, tốt, dũng khí đă lên rồi đấy.

Bệnh nhân uống xong hai ly rượu, đứng dậy, quơ tay đá chân, chỉ vào mặt nha sĩ hét lớn:

- A, để xem thằng nào dám đụng đến chân răng của ông?

 

Đặt Tên

Một thiếu nữ viết thư cho một nhà thơnổi tiếng thế này: ”Ông là thi sĩ được tôi yêu mến nhất. Để thể hiện tấm ḷng ngưỡng mộ, tôi định lấy tên ông để đặt cho con cho xù dể thương của tôi. Nó là món quà dịp sinh nhật thứ 15 của tôi đó. Ông cảm thấy thế chưa?”

Nhà thơ hết hồn vội vàng viết thư đáp lại: ”Tôi hết sức cảm động trước tấm ḷng ưu ái của cô em. Đọc thư của cô em xong, tôi thích thú lâng lâng. Nhưng mà, xin đề nghị với cô em một chút. Cô phải hỏi qua ư kiến của chó xù như thế nào?”

 

Tên Em Không Đẹp

Giáo lư viên vừa đến nhận lớp.

- Em tên ǵ?

- Dạ tên Lan.

- Em tên ǵ?

- Dạ tên Lư.

……………..

- Em tên ǵ?

- Dạ, tên em không được đẹp lắm…

- Không sao. Có ǵ mà ngại ngùng, tất cả đều là con Chúa. Vậy em tên ǵ?

- Dạ, Thạch Thủy ạ.

Ô, tên đẹp đấy chứ!

- Dạ, thạch là đá, thuỷ là nước. Đá ném xuống nước kêu cái tủm. Em tên là Tủm ạ.

 

Lời Phê Của Thầy

Con đi học về tŕnh cho ba xem bài làm ở trường. Thấy con điểm quá kém, bên cạnh lại có một ḍng chữ thầy giáo phê bằng mực đỏ, ba căng mắt đọc măi cũng không biết chữ ǵ;

- Thầy phê cái ǵ đây?

- Dạ, con đọc không ra.

- Mai, con phải hỏi xem thầy phê cái ǵ nhé.

- Con đi học về:

- Thưa ba, thầy phê: Lần sau phải viết rơ ràng hơn.

 

Tuổi Nào Mới Biết Nói Xạo ?

Bố than thở: “Con trai của bố thật là chán quá, hồi bố bằng tuổi con bây giờ, chưa biết nói xạo, nói dối là ǵ?”

Con: “Thế bố mấy tuổi mới biết nói xạo?”

Bố:…….mầy láo !

 

Báo Tin Mừng

Cuối năm học, cu Tí tung tăng cầm phiếu điểm chạy về, chưa tới cửa đă reo to:

- Mẹ ơi, mẹ ơi, kỳ này mẹ phải mừng to.

- Cái ǵ vậy?

- Con cho mẹ một tin vui bất ngờ.

- Con trai của mẹ, tin vui ǵ?

- Sang năm, mẹ không phải mua sach giáo khoa mới cho con làm ǵ cho tốn tiền.

- Nghĩa là sao?

- Con được học lớp cũ thêm một năm nữa.

 

Bố và Con

Bố xem xong phiếu báo điểm của con, bất chợt thở dài:

- “Con với cái đă lớn bằng này tuổi đầu… Hồi Washington bằng tuổi con th́ đă là học sinh xuất sắc nhất trường. Cứ như mày thế này th́ làm sao có tương lai?”

Con ngây ngô thưa lại:

- “Hồi ông Washington bằng tuổi bố ổng làm đến chức ǵ?”

Bố lại thở dài:

- “Làm đến tổng thống rồi.”

 

Dùng Tạm Bút Mực

Một bà hốt hoảng, gọi điện thoại xin bác sĩ giúp đỡ.

Người làm công nhà bác sĩ nhấc điện thoại:

- Tôi t́m bác sĩ Lâm, có việc gấp!

- Xin lỗi quí khách, bác sĩ Lâm đi vắng. Bà có ǵ nhắn lại không?

- Trời đất, thằng nhỏ nhà tôi đă nuốt khúc bút ch́ mất rồi. Bác sĩ bao giờ mới về?

- Có lẽ 2, 3 giờ chiều.

- Đến 3 giờ chiều …? Tôi biết làm sao bây giờ?

Người làm công tỏ vẻ thông cảm:

- Thôi th́ bầy giờ chị chịu khó dùng tạm bút mực đi, bác sĩ về rồi tính.

 

Thuốc Thông Minh

Một người đến tiệm thuốc tây:

- Ông dược sĩ bán cho tôi thuốc thông minh đi. Uống xong phải thông minh hơn mới được.

Dược sĩ đưa cho bà ta một ít thuốc. Một tuần sau,bà trở lại than thở:

- Tôi đă uống hết thuốc rồi mà chả thấy thông minh tí nào.

Dược sĩ trấn an, và bán cho một ít thuốc mới:

- Cứ tiếp tục uống đi, thuốc từ từ sinh công hiệu mới quư.

Một tuần sau, bà lại đến, vừa thấy bóng dáng ông dược sĩ đă la ầm ĩ:

- Đúng là ông bán thuốc giả cho tôi phải không?

Dược sĩ ôn tồn:

- Thế mới phải chứ? Bây giờ bà đă khôn ra rồi đấy. Thuốc sinh công hiệu thế c̣n đ̣i ǵ nữa?

 

Ǵ Mà Già Thế?

Một bà sồn sồn lái xe như bay, cảnh sát giao thông vất vả lắm mới rượt theo kịp.

Cảnh sát giơ sổ phạt: Ít nhất cũng hơn 80

Nữ tài xế: Ǵ mà già thế? Nói một phụ nữ già quá tuổi là một tội ác đấy.

 

 Cao Cờ

Ngày xưa có một anh chàng huênh hoang tự đắc cho ḿnh cao cờ. Một hôm, anh ta đấu cờ với một người khác, đấu liền 3 bàn. Sau đó vài ngày, bạn bè gặp lại hỏi:

- Đo ván thêm một cao thủ đấy chứ? Đấu mấy bàn?

- 3 bàn

- Thắng hay thua?

Anh ta suy nghĩ một lúc rồi đáp:

- Bàn đầu, tao không thắng; bàn thứ hai, nó không thua; bàn thứ ba, tao xin ḥa nó không chịu.

 

HEO AI ?

Anh: Trời ơi! Heo nhà ai chạy vào vườn rau nhà ḿnh dẫm nát hết rồi, mày có biết của ai không?

Em: Heo lớn th́ không biết nhưng heo nhỏ th́ biết

Anh: Heo nhỏ với heo lớn chắc cùng một chủ. Của ai mày nói đi.

Em: Heo nhỏ là con của con heo lớn.

 

GẪY CHÂN

Con trọ học ở thành phố viết thư về quê thăm ba:

“Ba thân yêu của con. Xin ba vui ḷng gởi gấp cho con một số tiền kha khá. Con vừa bị tai nạn gẫy chân, chắc rất tốn kém. Nếu ba thương con ở tại thành phố một thân một ḿnh không nơi nương tựa th́ xin ba gởi mau mau cho con để c̣n thuốc thang đặng c̣n đi học nữa. Ba cứ ở quê v́ công việc bận rộn, không cần lên thăm con làm ǵ. Con đang đau đớn trên giường bệnh chờ tin ba. Thương ba nhiều.”

Ba gởi thư đáp:

“Con yêu của ba. Cám ơn con đă quan tâm đến công việc ở nhà của ba. Chân con ở đâu mà gẫy đi gẫy lại nhiều lần quá vậy, cả đến mười mấy lần một năm con không nhớ sao? Ba ở nhà vẫn thương con.”

                                

NHÀ VĂN & THẰNG ĂN TRỘM

Một nhà văn viết rất nhiều tác phẩm danh tiếng nhưng rất nghèo.

Một hôm nửa đêm có thằng ăn trộm ṃ vào nhà, t́m kiếm măi không thấy ǵ, và làm ngă đống sách. Nhà văn giật ḿnh tỉnh dậy, đốt đèn lên và nói với thằng ăn trộm:

Anh bạn ơi, cả ngày tôi ṃ mẫm sách vở mà không ra được một đồng xu, nghèo rớt ṃng tơi đây nè, huống chi anh ṃ mẫm ban đêm th́ làm sao kiếm được tiền.

 

THẬT THÀ

Bé: Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ. Hôm nay con lỡ làm bể b́nh rượu của ba rồi.

Mẹ: Con làm bể rồi hả. Nhưng con thành thật mẹ không phạt. Con nói cho mẹ biết, sao con làm bể?

Con: Mẹ biết không con lấy b́nh rượu của ba đập thử vào cái đồng hồ củ

 

LỚN LÊN CON LÀM THẦY GIÁO

Mẹ: Hôm nay đi họp phụ huynh, cô chủ nhiệm của con làm mẹ xấu hổ quá đi. Cô nói trong lớp con nói chuyện rất nhiều mà c̣n hay bào chữa khi bị nhắc nhở.

Con: Tại sao con phải bào chữa chứ? Trong lớp cô nói chuyện c̣n nhiều hơn con nữa ḱa.

Mẹ: Đó là cô giảng bài, không nói làm sao giảng?

Con: Chính mẹ cũng đă dạy con việc ǵ cũng phải luyện tập ngay từ nhỏ sao? Lớn lên con muồn làm thầy giáo mà bây giờ không cho con tập nói trước là làm sao?

 

. HỎI LƯU BỊ

Trong lớp học lịch sử vào thời Tam Quốc, thầy giáo hỏi: Em nào cho thầy biết , Lưu Bị làm cách nào mà mời được Khổng Minh ra giúp đỡ cho ḿnh?

Một học sinh: Chúng em có mời khổng Minh đâu mà biết. Nếu thầy gặp được Lưu Bị mà hỏi th́ chắc ăn nhất.

 

NGƯỜI BA PHẢI

Con: Mẹ ơi, người ba phải là người thế nào hả mẹ?

Mẹ: Đó là người không bao giờ có ư kiến ǵ riêng, hễ ai nói bất cứ điều ǵ cũng luôn miệng nói đúng đúng. Ba thằng nhỏ thấy tui giải thích như vậy có đúng không?

Ba: Đúng, đúng, đúng.

GƯƠNG MÙ

A: Tao mét mẹ mày, cho mày đi học mà đánh lộn với người ta.

B: Xí tưởng ǵ, tao không có sợ đâu mà mét, hôm qua cha mẹ tao không chỉ đánh nhau mà c̣n chưởi nhau suốt cả ngày nữa ḱa mày.

 

KHOAN CÁI ĐĂ, TAO MÀ

Một tay anh chị dẫn bọn đàn em đi trả thù một băng nhóm khét tiếng. Trước khi vào nhà đối phương tay anh chi hùng hồn căn dặn:

Tao sẽ vào trong đó một ḿnh, tụi bây cứ ở ngoài chờ tao. Hễ thấy tao ném thằng nào ra th́ đếm một, hai ,ba ,bốn… nghe chưa?

Bọn đàn em hoan hô , khí thế tưng bừng. Tay đàn anh hiên ngang bước vào.

Lát sau, bên trong có tiếng xô xát ầm ầm… Bỗng có một tên bị ném ra cái rầm. Bọn đàn em mừng quá hô to: Một…

Ngay lúc đó có tiếng rên nghe rất thảm của tay đàn anh.

Khoan cái đă, tao mà.

 

ĐỨA NÀO Ị ?

Tại một lớp học, cả lớp đang hát vui vẻ, bỗng một mùi xú uế nồng nặc cả lớp. Cô giáo khó chịu, lên tiếng hỏi em nào dẫm phải thứ ǵ?

Không em nào lên tiếng.

Cô đi tới đi lui, qua lại từng hàng ghế, cố phát hiện mùi thối ở đâu xông ra.

Cô vừa tới một đầu bàn, một em bỗng oà lên khóc. Cô bước tới thằng nhỏ mếu máo: Cô ơi, đứa nào nó ị trong quần của em!!!

 

CHÁY RỪNG

Tại một cuộc hội thảo về pḥng cháy rừng, hầu hết đại biểu các nơi báo cáo có những vụ cháy rừng tại địa phương, gây tổn thất rất lớn. Chỉ riêng có tỉnh A là không có vụ cháy nào. Mọi người vui mừng đề nghị học tập kinh nghiệm của tỉnh A.

Đại biểu tỉnh A đứng dậy: “Năm ngoái, rừng chúng tôi cháy hết rồi.”

 

CHÚNG M̀NH CHẠY ĐI MAU

Có một cụ già đang đi dạo, nh́n thấy một thằng bé cố gắng bấm cái chuông điện mà không bấm được v́ nó lùn quá. Ông cụ thấy thương đúng lại nói:

Con để ông bấm cho.

Nghe tiếng chuông th́ có người trong nhà đi ra, thằng bé quay sang ông cụ nói:

Có người ra. Ḿnh chạy mau đi ông để thôi chết, không phải nhà của con.

 

ÔNG VÀ CHÁU NỘI

Trong lúc đang ăn cơm, cháu cứ nh́n ông nội và chén cơm của ông như muốn nói điều ǵ. Ông nội hiểu ư rồi bảo:

Con nít ăn cơm không được nói chuyện. Cứ ăn đi.

Ông nội cầm chén cơm lên, cháu lại cựa quậy muốn nói:

Con nít ăn cơm với người lớn không được nói chuyện ồn ào, con nghe không?

Cứ im lặng ăn đi.

Cơm xong, ông nội hỏi:

Hồi năy trong lúc ăn cơm cháu muốn nói ǵ bây giờ nói đi.

Thưa ông, hồi năy con thấy con ruồi chết trong chén cơm của ông.

 

T̀NH YÊU

Sau kỳ nghỉ hè, một ông thầy nói với một ông thầy bạn khác:

Có một người bạn khác phái nói rất yêu thương ḿnh.

Thật hay chơi?

Thật một trăm phần trăm, c̣n nói đă chờ đợi ḿnh cả năm để được gặp…

Xa người ấy, anh thấy có buồn không?

Buồn chứ sao không? Cả tấm ḷng của người ta mà.

Vậy anh tính sao? Dây dưa hoài không có được đâu nghe.

Chẳng có sao đâu. Bà nội của ḿnh đó cha nội.

Vậy mà ḿnh tưởng.

 

B̉ NHÀ AI ?

Có một anh chàng ham mê đọc sách, đi đường lúc nào cũng dán mắt vào sách.

Một lần nọ, anh ta đang đi đường và nh́n cắm vào sách, cho nên đụng phải một con ḅ đi đối diện. Anh ta cũng không thèm ngẩng đầu lên, chỉ giơ tay và nói:

Xin lỗi tiểu thư.

Người đi đường mới cười rần lên. Bấy giờ anh mới biết anh đụng phải con ḅ.

Vài hôm sau, anh cũng vừa đi vừa đọc sách như vậy. Lần này đụng phải một cô gái. Anh cũng chẳng thèm ngửa mặt, chỉ giơ tay lên và nói:

Ḅ nhà ai mà thả đi lung tung như thế này không biết?

 

TIẾU LÂM MỘT NHÀ

Ngày xưa có một người kia tuổi đă cao mới sinh được một đứa con trai, bèn đặt tên nó là “Tuổi tác”. Hai năm sau, vợ ông ta lại sinh thêm một đứa nữa, hy vọng sau này nó sẽ học hành thành đạt, nên ông đặt tên cho nó là “Học hành”. Không ngờ hai năm sau lại sinh một đứa khác, hàng xóm thấy tức cười liền đề nghị ông đặt tên cho nó là “Tiếu Lâm”.

Ba thằng lớn như thổi, một hôm cùng đi vào rừng đốn củi. Chiều ông mới hỏi vợ: Chúng nó đốn được bao nhiêu?

Bà vợ trả lời: Tuổi tác được một ôm, học hành chẳng được chút nào, Tiếu lâm th́ quá trời.

 

MŨI CÀ MAU

A: Mày sao vậy? Hôm nay nh́n mày có vẻ buồn quá, mày có sao không?

B: Tao bị điểm không mà c̣n bị thầy mắng là đồ ngu nữa.

A: Sao vậy?

B: Thầy hỏi mũi Cà Mau ở đâu làm sao tao nhớ được?

A: Vậy mà không nhớ? Mũi Cà Mau nằm trên mặt thằng Cà Mau chứ ở đâu.

B: Ừ hén, dễ quá mà tao không nhớ.

 

KHÁCH QUƯ

Một hôm, nhà có khách đến thăm. Mẹ đem ra một dĩa bánh nhân táo để đăi khách, nhưng không có phó mát mẹ khiêm tốn mời:

Nhà chúng tôi hôm nay vừa hết phó mát mời anh chị dùng đỡ vài cái bánh nhân táo này.

Thằng nhỏ đứng kế đó nghe mẹ nói hết, không nói không rằng bỏ đi. Một lát sau chạy lại đặt lên dĩa bánh một miếng phó mát. Ông khách tươi cười cầm miếng phó mát đưa lên miệng, khen:

C̣n nhỏ mà tính rất tốt. Thế con lấy ở đâu ra miếng phó mát này vậy?

Dạ, con lấy ở chỗ mẹ bẫy chuột ạ.

 

LỚN NHỎ CÙNG GIÁ

Một siêu thị khai trương bán một kiểu quần tây giá rẻ. Ai cũng tranh nhau mua.

Tùng cũng mua được một cái cỡ lớn nhất.

Có người nh́n hỏi: Cháu làm ǵ mà mặc cái quần rộng quá cỡ như thế?

Tùng đáp: càng to càng thoáng, vả lại lớn nhỏ cũng một giá, tội ǵ không mua cái lớn mà mặc. Đời ḿnh rồi c̣n đời con đời cháu nữa mà.

 

CÁ MẬP

Này chị, nghe nói bơi lội sẽ làm cho giảm cân và rất khoẻ mạnh.

Trời ơi, đừng có tin. Không có đâu. Cá nó bơi suốt ngày mà c̣n có cá mập nữa đó chị không nghe sao?

Ừ hén, bén chút bị gạt.

 

BÀ ƠI TÔI MUỐN HĂM M̀NH

Chồng đang ngồi xem truyền h́nh thấy vợ đi chợ về, nói lớn:

Bà ơi, tôi muốn hăm ḿnh. Ông hôm nay lạ thiệt, có vấn đề hả? Đi lễ nghe cha giảng thế nào mà tiến bộ mau vậy?

Không. Tôi vừa xem truyền h́nh đây nè. Họ bảo hút thuốc lá và uống rượu đều là làm khổ bản thân. Từ nay, bà đừng cản tôi hăm ḿnh nữa nhé. Chẳng sướng ích bổ béo ǵ đâu.

 

SỰ G̀ THIÊN CHÚA KẾT HỢP

Ông trùm mắc lỗi bị cha sở phạt đọc 1000 kinh kính mừng.

Ông trùm: Này bà, cha sở phạt bà 500 kinh kính mừng đó, bà lo mà đọc đi.

Bà trùm: Tôi làm ǵ mà cha sở phạt tôi?

Ông trùm: Cha phạt tôi, tôi chia cho bà một nửa.

Bà trùm: Cha phạt ông th́ ông đọc mắc mớ ǵ đến tôi.

Ông trùm: Sự ǵ Thiên Chúa liên kết loài người không được phân ly. Bây giờ bà chống à?

Bà trùm: Thôi đọc th́ đọc ông làm ǵ mà làm ầm lên vậy, người ta nghe người ta cười bây giờ.

 

ĐÁNH NGƯỜI NHỎ

Sang, con biết tại sao ba đánh phạt con không?

Dạ, không biết ạ!

Tại v́ con đánh em nó nhỏ hơn con.

Vậy con cũng nhỏ hơn ba sao ba đánh con???

 

SỬA CHUÔNG ĐIỆN

Đáng lẽ hôm qua ông đă đến sửa chuông điện nhà tôi, mà tại sao hôm nay ông mới tới?

Hôm qua tôi đă đến nhà anh ba lần, lần nào bấm chuông cũng không thấy ai ra mở cổng. Cho nên tôi đi về.

 

HAY QUÊN

Một người kia có tính hay quên. Anh ta thường ghi cẩn thận mọi thứ vào một quyển sổ. Một lần kia anh chở con đi chơi chiều Chúa Nhật, nhưng hôm ấy anh không đem theo một thứ ǵ cả.

Con: Ba ơi, con thường thấy ba ghi những thứ cấn thiết trong quyển sổ rồi mà.

Ba: Đúng. Mà bây giờ để nó ở đâu ba quên luôn rồi.

 

XẠ THỦ

Tại thao trường có một anh tân binh bắn mười phát trật cả mười. Viên chỉ huy tức ḿnh mắng: Đồ ngu, đừng bắn nữa vào rừng mà tự sát đi.

Anh tân binh nghe thượng cấp nói thế ngưng bắn, và đi vào rừng. Một lát sau nghe một tràng đạn vang lên và anh tân binh từ trong rừng đi ra.

Thưa cấp trên, tôi đă bắn tôi một tràng nhưng vẫn không trúng. Báo cáo hết.

 

XIN LỖI

Một thằng khoe với bạn:

Tổng Bí Thư mới gọi điện thoại cho tao.

Thiệt không? Thật sướng nghe. vậy ổng nói ǵ?

Tổng Bí Thư nói một câu thôi: xin lỗi tôi nhầm số.

 

Mượn Khăn Tay

Một thằng nhỏ đang đứng đợi xe buưt, tự nhiên nhổ đờm xuống đất, trông rất bẩn thỉu. Một hành khách đứng bên nói nhỏ:

Này em, em có khăn tay không ?

Thằng nhỏ quay lại, rồi nói:

Tôi có quen biết ǵ với ông mà đ̣i mượn khăn tay của tôi cơ chứ ?

 

Cho Con Ông Chết Luôn

Vào một ngày mùa đông, trời đổ tuyết nhiều, thằng cháu trốn học đi chơi, không may ông nội bắt gặp. Ông nội nổi giận bắt cháu về nhà và phạt qú ngoài trời. Cha thằng nhỏ không nói không rằng, liền cởi áo khoác và qú bên cạnh con ḿnh. Ông nội nh́n thấy liền nói:

“Tao giáo dục cháu là muốn nó nên người, c̣n mày làm ǵ vậy ?”

Cha đứa nhỏ đáp:

“Ông để con tôi chết cóng như thế th́ tôi bắt con ông cũng chết cóng luôn.”

 

Chỉ Cần Đếm Đến Mười

Cu Hưng học lớp một đă hai năm mà cũng chỉ đếm được đến số 10, và không sao nắm vững được các số lớn hơn 10.

Thầy giáo: Em như thế sau này làm ǵ được ?

Cu Hưng: Nghề của em chỉ cần đến thế là đủ.

Thầy giáo: Nghề ǵ vậy ?

Cu Hưng: Thưa thầy, em muốn sau này trở thành môn đấm bốc, chỉ cần đếm đến 10 là đủ.

 

Diêm Vương Lâm Bệnh

Diêm Vương lâm bệnh, vời tất cả các bác sĩ ở âm phủ đến nhưng đều bó tay. Diêm Vương lệnh cho các tiểu quỉ lên dương gian mời cho được một danh y xuống.

Không c̣n cách nào khác, ta đành phải cho các ngươi lên dương gian t́m cho ra một danh y.

Đúng, đại vương dạy rất phải.

Bọn tiểu quỉ vâng dạ rầm vang, thế nhưng không biết ai là danh y, nên

thưa lại:

Khải bẩm đại vương, làm sao biết ai là danh y ?

Diêm Vương suy nghĩ rồi đáp:

Cổng nhà thầy thuốc nào không có các oan hồn quấy quất đó chính là

danh y.

Thế là bọn tiểu quỉ thẳng đường lên dương gian. Ngặt một nỗi tại cổng nhà các thầy thuốc, nơi nhiều nơi ít, đều có các oan hồn than khóc ai oán. Bọn tiểu quỉ hầu thất vọng v́ không t́m được danh y chữa bệnh cho Diêm Vương.

Bỗng một hôm đang thất thểu đi qua một con hẻm nhỏ, chúng phát giác ra nhà một thầy thuốc không hề có bóng oan hồn lảng vảng. Chúng quỉ vui mừng khôn xiết đến gần và hỏi người trong xóm.

Xin hỏi ắt hẳn đây là nhà một danh y tiếng tăm lừng lẫy ?

Tương lai th́ chưa biết thế nào. Chỉ biết đây là một thầy thuốc vừa mới treo bảng chữa bệnh mà thôi.

 

Cành Cây Không Mọc Ngược

Ngày xưa, một viên ngoại nuôi một đầy tớ, nhưng anh này đầu óc hết sức lẩn thẩn.

Một hôm, trong nhà có chiếc ghế bị gẫy chân, viên ngoại sai anh ta vào rừng t́m một cành cây để sửa. Tên đầy tớ đi cả nửa ngày mới trở về, nhưng lại về tay không. Viên ngoại hỏi:

Thế nào, chẳng lẽ không t́m ra một cành nào dùng được hay sao ?

Ôi, cây nào cành cũng mọc ngược lên, mà chân ghế th́ ngược xuống.”

 

Biển báo

Pi-e ngày nào cũng đi học muộn.

Thầy giáo: “Pi-e, tại sao không ngày nào em đến lớp đúng giờ ?”

Pi-e: “Thưa thầy, mỗi lần đi học, em đến khúc đường quẹo vào trường đều thấy chiếc bảng báo: Trường Học – Đi Chậm Lại, cho nên…”

 

Bố Gắp Miếng nào ?

Một hôm, bố dẫn con vào quán cơm. Người phục vụ đem ra hai đùi gà quay. Con mau mắn gắp đùi to hơn bỏ vào chén ḿnh.

Bố thấy vậy không được vui, liền trách:

Sao con chẳng biết lịch sự ǵ cả? Không biết khiêm nhượng chút nào ?

Con ngẩn người, thưa lại:

Gỉa như bố chọn trước, bố sẽ gắp miếng nào ?

Nhất định bố sẽ gắp đùi nhỏ hơn.

Có lần bố đă dạy con: người nhỏ phải chiều theo ư người lớn mới là

khiêm nhượng. Con biết ư bố, cho nên…

 

Xin Tiền

Người hành khất xin một người lạ qua đường bố thí. Người kia hỏi lại:

“Tại sao tôi lại phải bố thí cho anh, trong khi anh và tôi chưa từng gặp mặt nhau bao giờ ?”

“Ông ơi, vấn đề không phải ở chỗ đă từng gặp mặt. Bộ ông tưởng tôi chỉ xin tiền những người tôi đă từng gặp mặt hay sao ?”

 

Họa sĩ

Tôi không biết sau này ḿnh sẽ thành họa sĩ hay là nhà thơ ?

Nếu chỉ chọn trong hai nghề đó mà thôi, tôi nghĩ anh sẽ thành họa sĩ.

Sao lại nói thế? Anh đă từng xem tranh tôi vẽ rồi à?

Chưa, nhưng tôi đă từng đọc qua thơ của anh rồi.