TẾU NHÀ ĐẠO

                                                                               Trích từ: bgchuanhat@yahoo.co.uk

 

   ÔNG CHA BÀ PHƯỚC

Đến Rôma, người ta thường nghe câu ví von rất thú vị: “Bạn hăy ném một ḥn đá lên trời, khi rơi xuống, không trúng đầu ông cha th́ cũng trúng đầu bà phước”. Câu này ngụ ư rằng ông cha bà phước đông đảo tràn ngập phố phường Rôma, từ sân ga cho đến các đền thờ, nhất là đền thờ Thánh Phêrô… Đủ mầu sắc các tu phục, đen trắng nâu xám, nhất là các ḍng nữ, các kiểu lúp khác nhau đến nỗi có người nói vui: ngay Đức Giáo Hoàng cũng không biết có bao nhiêu ḍng nữ trong Giáo hội bao la này. Có Đức ông c̣n nhắn mạnh; chỉ có Đức Chúa Thánh Thần mới nắm được con số đích xác là có bao nhiêu ḍng nữ trên toàn cơi thế gian này.

Báo chí phương Tây cũng nhập cuộc, đưa ra những mẫu chuyện tiếu lâm về trường phái độc thân này để cho vui cửa vui nhà, chứ tuyệt nhiên không phải lên án, hay chỉ trích. Sau đây là trích đoạn nho nhỏ, vui vui, nghe qua rồi bỏ… Cần lưu ư sẽ phải đọc cho hết chuyện rồi mới được cười

ÔNG CHA

Khách xuống sân bay. Một phụ nữ đến năn nỉ vị linh mục đi cùng:

- Con có viên kim cương cũng khá lớn mang về, sợ không qua được Hải quan, nhờ cha giữ giùm. Họ không xét cha đâu!

Vị linh mục ngần ngừ, rồi cũng thương t́nh, bỏ vào túi quần.

Nhân viên Hải quan hỏi:

-Cha có ǵ quí giá cần khai báo không?

- Tài sản quí báu nhất trong hành lư chỉ là cuốn Kinh Thánh thôi. Vị linh mục định trả lời “không có ǵ” nhưng sực nhớ viên kim cương trong túi quần, lại nhớ lời Chúa dạy: “Có nói có, không th́ nói không”, bèn nói:

- Từ bụng trở lên th́ không có ǵ quí, c̣n từ bụng trở xuống th́…

Nhân viên Hải quan bật cười:

- Cha vui tính quá, mời cha qua!

Lời bàn: óc hài hước là một vốn quí, nhất là trong thời đại căng thẳng hiện nay. Người mục tử có óc khôi hài cũng dễ hóa giải những t́nh huống căng thẳng trong đời mục vụ. Bài giảng mà có đôi chút chuyện vui cũng làm người ta dễ hiểu, dễ nhớ và cũng hy vọng dễ thực hiện. Nhưng luôn cẩn trọng kẻo sa đà, tiếu lâm không phù hợp chốn linh thiên.

BÀ PHƯỚC

Trong giờ học Tu đức hàng tuần, mẹ bề trên đặc biệt nhấn mạnh đến vấn đề hiện tượng quấy rối t́nh dục nhan nhản xảy ra ở các văn pḥng làm việc cũng như ở trên các đường phố. Mẹ bề trên căn dặn kỹ các chị phải đề pḥng mỗi khi có việc ra phố, nhất là các buổi đi học đêm trở về. Để chị em ư thức mạnh mẽ và có kế sách ứng biến mau lẹ, bà quay sang hỏi một nữ tu trẻ:

Khi gặp một tên lưu manh như vậy trên đường phố con sẽ làm ǵ?

-Dạ, con sẽ vén áo ḍng lên.

-Chúa ơi! Rồi con sẽ làm ǵ tiếp theo? Mẹ bề trên tái mặt, dồn dập hỏi.

-Dạ con sẽ quát gă đứng yên.

-Trời đất ơi! Rồi con sẽ làm ǵ nữa? chết con rồi con ơi!!

-Rồi sau đó con sẽ bỏ chạy. Dù sao con đă ở trong tư thế dễ dàng hơn hắn v́ con đă vén áo sẵn rồi.

Lời bàn: Cái sáng kiến kiểu này đă làm cả cộng đoàn chị em ta đứng tim. Và may mắn đă kết thúc có hậu khiến mọi người thở phào nhẹ nhơm như từ Địa ngục mà trồi lên Thiên đàng.

Binh pháp của Tôn Tẩn có câu: “Tam thập lục kề, dĩ đào vi thượng sách”. Người chị em đă ứng dụng nhuần nhuyễn kế sách trên, đương nhiên là thắng lợi rồi! chỉ có điều sáng kiến này quá độc chiêu, khiến mọi người phải tá hỏa tam tinh! Đi đêm có ngày gặp ma như cha ông ḿnh đă căn dặn, sáng kiến dễ thành tối kiến như chơi!!!

 

THUYẾT TƯƠNG ĐỐI

Biết ông khách ḿnh đang phục vụ là nhà bác học nổi tiếng Einstein, cô hầu bàn muốn tỏ vẻ là người có hiểu biết, khi mang bát xúp đến cho ông, cô ỏn ẻn hỏi:

- Thưa ngài, ngài có thể giải thích một cách đơn giản cho em biết thuyết tương đối là ǵ không?

- Ồ, đơn giản thôi ạ. Chẳng hạn 1000 sợi tóc trên đầu người là quá ít, nhưng chỉ 1 sợi tóc trong trong bát xúp của tôi đây là lại quá nhiều rồi!

Vừa nói, nhà bác học vừa kéo 1 sợi tóc từ trong bát xúp ra, khiến cô hầu bàn đỏ mặt, tía tai, chỉ muốn độn thổ!!!

Lời bàn: Múa ŕu qua mắt thợ. Người ta thường nói “học hỏi”. Điều đó có nghĩa là hỏi cũng là một cách học, đôi khi tiếp thu được nhiều hơn cả đọc. Nhưng muốn hỏi để học th́ trước hết phải khiêm tốn, có óc cầu thị… Chứ không phải hỏi để khoe kiến thức của ḿnh, hay để thử tài, thậm chí khiêu khích người được hỏi. Hỏi cũng cần đúng thời đúng lúc… mới phát huy hết được hiệu quả. 

CẦU GẪY

Một du khách lái xe, đọc thấy trên tấm biển: “Đường hỏng, đừng đi vào”. Có việc vội phải đi con đường đó, đường có xấu một chút cũng phải đi. Hơn nữa nh́n kỹ, cũng chẳng thấy biểu hiện ǵ như biển đề, bèn đạp ga chạy tiếp. Đi hàng chục cây số, người khách lái xe thở phào nhẹ nhơm v́ con đường khá tốt. Đi một đoạn nữa, th́ gặp chiếc cầu đă gẫy. Tính tới, tính lui, bèn phải quay trở lại thôi, v́ không c̣n cách nào khác. Khi đến chỗ tấm biển, th́ thấy mặt sau có hàng chữ: “Chính xác hơn là cầu đă gẫy. Đừng đi vào”.

Du khách:…?!       

         TAI NÀO?

         Giám đốc giận dữ hỏi cô thư kư:

         - Cây bút ch́ của tôi đâu rồi?

         - Thưa giám đốc, nó đang ở trên tai của ngài ạ…

         - Nói nhanh lên, giám đốc lỡ trớn gào to, Nhưng nó ở tai nào?

 

          BỊ LỪA

Một ông đă ngoài 50 tuổi, lén lút vào gặp cha xứ để thỉnh ư ngài.

- Thưa cha, vợ con chết đă lâu. Con có ư định đi thêm bước nữa. Khổ nỗi là cô ấy c̣n chưa học xong phổ thông, không biết mọi người có xầm  x́ ǵ không?

- Có lẽ về ông th́ không. Nhưng mọi người sẽ nói về cô ấy: C̣n nhỏ quá, chắc là bị lừa!

!?!?

 

 BIA ÔM

Hai vợ chồng lục đục kéo nhau vào cha xứ để phán giải. ông nói gà, bà nói vịt. Cải nhau ỏm tỏi, liên tục, cha chẳng thể nào khuyên được.

- Thưa cha, nhà con có đủ loại xe, mắc mớ ǵ mà ngày nào đi chợ, bà ấy cũng đi xe ôm. Bà có ư đồ ǵ, hay thích chú ǵ khi ôm cái thằng đáng tuổi con bà ấy?

- Thích thú cái nổi ǵ – mụ vợ gào lên – chẳng qua là để an toàn khỏi ngă th́ phải ôm vậy thôi. Ông đừng kiếm chuyện!

- Đó, đó thấy chưa? Bà đừng kiếm chuyện với tôi trước mặt cha xứ! Bà  cứ nói bia ôm này nọ, nhưng thực ra, nó cũng như xe ôm thôi. Vào quán, uống bia nhiều th́ phải say, say th́ phải ôm một cái ǵ đó cho khỏi ngă. Thế thôi, chứ thích thú ǵ, phải không cha

Cha xứ lắc đầu chịu thua!!!

 

TRẺ HƠN 30 TUỔI

Một cặp vợ chồng lấy nhau đă 35 năm và cùng tổ chức sinh nhật lần 60 của họ. Trong bữa tiệc, một thiên thần hiện ra và nói:

- V́ hai ông bà đă sống ḥa thuận với nhau suốt 35 năm, nên Chúa sẽ thưởng cho mỗi người một điều ước.

Bà vợ suy nghĩ một lúc rồi ước được cùng du lịch khắp nơi trên thế giới với ông chồng. Chưa nói dứt lời! Bụp! trên tay bà vợ liền có 2 vé máy bay kèm theo một cái séc 10.000 đô. Đến phiên ḿnh, sau một lúc suy nghĩ, ông chồng ghé tai bỏ nhỏ với sứ thần:

- Tôi ước cùng đi du lịch với một người đàn bà trẻ hơn tôi 30 tuổi cơ!

Thiên thần vui vẻ gật đầu và bụp! Ông chồng biến thành một ông lăo 90 tuổi!

 

NĂM SỐNG LỜI CHÚA

Học hỏi Lời Chúa, đó là vấn đề hết sức nghiêm túc! Nhưng trong quá tŕnh học hỏi, có những chuyện bên lề thật dí dỏm, cũng góp phần một cách đáng kể, để bầu khí trở nên bớt căng thẳng, nhẹ nhàng, sinh khí hơn.

         

LẠM DỤNG LỜI CHÚA

Hai chị em Cu Tí vừa học xong lớp giáo lư về. Bài học về sự chia sẻ, phải biết nhường cơm sẻ áo với người nghèo khó. Trên đường về, cô chị c̣n chút tiền mua một chiếc bánh, ăn ngon lành. Đứa em nài nỉ xin cắn một miếng, nhưng cô chị cương quyết từ chối.

Đứa em bèn lên tiếng:

- Chị vừa học lời Chúa về việc chia sẻ, sao chị không chia sẻ cho em một miếng?

Người chị vẫn tỉnh bơ, yên lặng, ăn hết tấm bánh.

Tuần sau, hai chị em cũng trên đường về, sau khi học xong lớp giáo lư, đứa em lần này đủ tiền mua một cây kem. Đứa chị thèm quá, bèn xin được mút một cái. Cô em bèn trả lời:

- Chị vừa học xong bài dụ ngôn 10 nàng trinh nữ cầm đèn đi đón chàng rể… Cây kem này, e không đủ cho chị và cho em , vậy th́ hăy ra hàng quán mà mua…

Cô chị: ?!?

 

 VÔ TƯ LỜI CHÚA

Một vị đáng kính, cảm thấy tuổi già bắt đầu lẩm cẩm, trong khi cứ phải đi đây đó để giảng dạy. Để chắc ăn, ngài dọn sẵn một loạt bài giảng, đánh máy đàng hoàng. Phải đi đâu, vào Chúa nhật nào, cứ thế rút ra đọc một cách rơ ràng chính xác. Nhưng có lần thay v́ Chúa nhật 2 mùa Chay, th́ lại cầm nhầm Chúa Nhật 3 mùa Chay. Sau lễ, cha con vui vẻ xum vầy bên bàn điểm tâm, chị em khoái chí góp ư:

- Thưa cha, hôm nay mới Chúa nhật thứ 2, mà sao cha đă giảng tới Chúa nhật thứ 3 rồi!

Sau một phút ngại ngùng, ngài đă hóa giải một cách khéo léo:

- Ồ, không sao! Không sao! Đọc trước một tuần là để chị em có dịp suy nghĩ Lời Chúa, chuẩn bị chu đáo cho tuần kế tiếp mà!

!?!?

 

SÁNG KIẾN LỜI CHÚA

Học chương đầu sách Sáng Thế, cha giáo đă chú giải một cách cặn kẽ và hào hứng về kỳ công tạo dựng của Thiên Chúa, đặc biệt khi tạo thành loài người. Giờ giải lao, thầy tṛ vui vẻ góp chuyện. Một học viên thắc mắc là làm sao ông Adam lại có cái rốn được, v́ phải cưu mang trong ḷng mẹ th́ mới có cái đó được.

Cha giáo khôi hài giải thích trường hợp Adam. Chuyện đó là như thế này: Chúa dùng đất sét nhào nặn thành ông Adam. Nhưng trước khi hà hơi thở để ban cho ông sự sống, Chúa cần phải xem đất đă khô chưa, nên Ngài đă lấy một cây que thử ấn vào bụng ông. Đất vừa mềm đủ, nên Ngài đă ban cho ông linh hồn. Dấu vết của sự thử nghiệm ấy chính là cái lỗ rốn đấy các con ạ!

Mọi người phá lên cười vui vẻ về cái sáng kiến thú vị đó.

 Cũng bàn về cái lỗ rốn. Có một lớp giáo lư kia do một sơ chủ tŕ, về đề tài tạo dựng. Sơ  hỏi tới đâu, các em trả lời vanh vách tới đó: Chúa dựng nên mắt để xem, tai để nghe, mũi để ngửi, mồm để ăn…

Sơ khen các em giỏi quá! Các lớp đồng loạt vỗ tay tán thưởng. Nhưng bỗng nhiên có em giơ tay thắc mắc:

- Nhưng thưa cô, c̣n cái “rúng” để làm ǵ?

Sơ vô cùng bối rối, nhưng cũng b́nh tĩnh đố lại:

- Có em nào biết, trả lời cho các bạn nghe coi?

Cu Tí, vốn liếng thoắng, bèn đứng lên trả lời nhanh nhẩu:

- Da thưa Sơ, cái “rúng” là để má em xức dầu cù là “Con voi” cho em ạ!

Cả lớp cười ầm, c̣n bà sơ thoát nạn, thầm cám ơn cu Tí quá trời!

 

 NGỤY BIỆN LỜI CHÚA

Trong một buổi học kinh Thánh, giảng viên say sưa nói về phép lạ Giôna. Lúc cao hứng, thay v́ con cá khổng lồ nuốt chửng ông Giôna vào bụng, th́ giảng viên lầm lẫn nói ngược lại: Ông Giôna đă nuốt con cá vào bụng 3 ngày. Cả lớp nhao nhao lên phản đối.

Giảng viên b́nh tĩnh cương rằng: Nếu con cá khổng lồ nuốt ông Giôna th́ chuyện đó quá b́nh thường! C̣n đàng này, chính ông lại nuốt được con cá khổng lồ đó th́ mới thực sự là bất thường, mới càng là phép lạ đích thực phải không các bạn?

Cả lớp lắc đầu chịu thua ông thầy quá hớp!!!

 

 CẢM ƠN… ĐẦU NĂM

 

Tôi cảm ơn hồi chuông báo thức reo vang khi tôi c̣n đang ngái gnủ.

                                       V́ có nghĩa là tôi sẽ có thêm một ngày để sống.

Tôi cảm ơn bức tường phải sơn, cửa sổ phải lau, sàn nhà phải rửa.

                                       V́ có nghĩa là tôi đang sở hữu một căn nhà khang trang do chính tay ḿnh gầy dựng nên.

Tôi cảm ơn chiếc bóng trên đường trưa nắng gắt.

                                       V́ có nghĩa là tôi đang đi dưới ánh mặt trời.

Tôi cảm ơn sự mệt mỏi, đau nhức các cơ vào lúc cuối ngày.

                                       V́ có nghĩa là tôi c̣n lao động hăng say.

Tôi cảm ơn người phụ nữ trong nhà thờ hát Thánh ca sai nhịp.

                                       V́  điều đó có nghĩa là tôi c̣n có thể nghe và cảm nhận được.

Tôi cảm ơn sự bừa bộn, ngổn ngang sau bữa tiệc.

                                       V́ điều đó có nghĩa là bạn bè c̣n nhớ và  đến để chung vui cùng tôi.

Tôi cảm ơn đống quần áo dơ mỗi ngày phải giặt.

                                       V́ điều đó có nghĩa là tôi đang có đủ quần áo mặc.

Tôi cảm ơn khi quần áo tôi hơi chật một chút.

                                       V́ có nghĩa là tôi đă có đủ thức ăn, nước uống.

 

                   Tôi cảm ơn Thượng Đế v́ Ngài đă sinh ra tôi, và đă không bỏ rơi tôi.

 

 LẠY CHÚA TÔI!

Lễ bổn mạng hằng năm, cha sở có thói quen mời các người con ưu tú gốc họ đạo trở về thăm chốn cũ để tăng thêm phần long trọng cho buổi lễ, đồng thời cũng khích lệ những người trẻ vươn lên… Trong bầu khí vui vẻ tại hội trường, một tân linh mục bước vào… Các cụ bà vội đứng lên:

- Chào cha mới ạ!

Sau đó, một Đức Giám mục, cũng gốc họ đạo, bước vào… Mọi người ồ lên sung sướng.

- Chúng con kính chào Đức cha ạ!

Đang lúc đó, có một thanh niên, quần áo nghiêm chỉnh, tay xách máy tính, bước vào… Cả hội trường, đặc biệt là giới trẻ, đột nhiên thốt lên:

- Lạy Chúa tôi!

Câu nói bộc phát ấy, đầy ngạc nhiên thán phục trước sự xuất hiện bất ngờ của một doanh nhân vừa thành đạt, vừa nổi tiếng, và lại là ân nhân của họ đạo. Giới thiếu nữ coi chàng trai vàng này như thần tượng… và cả không ngờ con người được cả họ đạo ngưỡng mộ ấy, lại bớt chút thời gian về mừng bổn mạng… Ngày nay, nhiều quan niệm truyền thống đă được thay đổi… Không chỉ đi tu, mà sống ở đời, nếu phấn đấu để được thành danh, thành người hữu ích cho xă hội… cũng được tôn trọng và quư mến…

 

 TÁ HỎA

Hỏa ngục là nơi thoải mái tiếp đón mọi người, không cần phải sưu tra lư lịch. Một thanh niên bặm trợn, buồn bă bước vào cửa, ḷng đầy thất vọng… Bỗng mắt anh ta sáng ra khi nhận ra ông trùm xóm đạo của anh, đang đi đi lại lại, hai tay chắp phía sau, trong một sự thinh lặng nặng nề. anh chào hỏi lia lịa, ngạc nhiên, liến thoắng:

- Sao? Cụ mà lại ở đây à?

Ông trùm ngước lên, nhận ra ngay anh, bèn đưa ngón tay lên miệng, vẻ nghiêm trọng:

- Xuỵt! Đừng ồn ào như thế! Cha mới đặt lưng nghỉ trưa ở trong kia!!

Chàng thanh niên nghe xong, ta hỏa, im lặng bỏ đi một mạch…

 

 HÀM RÂU ĐẸP!

Ngày xưa, các Cố Tây thường để râu rất đẹp. Hôm đó ngày lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, bài giảng về 7 ơn cực trọng Thánh Thần ban xuống cho tâm hồn mọi tín hữu… đă gây nên bầu khí sốt sắng lạ thường! Sau lễ, một Cố Tây thấy một bà cứ ngồi lại ở ghế, khóc sụt sùi.. linh cảm thấy bà đang xúc động sau xa về bài giảng, ngài bèn đến an ủi:

- Con được tràn đầy ơn Chúa Thánh Thần lắm phải không?

- Dạ thưa ông Cố không có ạ!

- Thế tại sao con khóc?

- Dạ… dạ lúc nghe Ông Cố giảng hay quá, nh́n thấy bộ râu ông Cố rung lên, làm con liên tưởng đến con dê cưng của con vừa bị lạc mất. Thật là tiếc, nó có hàm râu đẹp giống như… vậy. v́ thế mà con không cầm được nước mắt.

Ông Cố: !?!?

 

TẾT TÂY

Người Việt Nam sính ăn Tết , nên một năm có khá nhiều cái Tết để ăn. Không những ăn Tết Tây ,Tết Ta, c̣n ăn Tết Trung Thu, Tết Đoan Ngọ, Tết Độc Lập … Chủ yếu có Tết để  mà ăn uống thỏa thuê, c̣n cơ bản là để vui chơi thỏa thích. Chỉ trừ có Tết Congo là án binh bất động, lư do đơn giản là v́ nó không bao giờ có.V́ thế, dân gian mới có câu: chờ đến Tết Congo … có nghĩa là chờ đến mút chỉ …

Đối với người Kitô giáo, Tết Tây luôn có ư nghĩa đặc biệt v́ nó là cái mốc để chỉ ngày Thiên Chúa giáng trần làm người. V́ thế, những người Tây phương chịu ảnh hưởng Kitô giáo vẫn nghỉ lễ đầu năm mới từ lễ Giáng Sinh … Mỗi năm mới là một hồng ân Chúa ban, một năm mới cứu độ lại được ban tặng cho loài người. Năm nay lại là năm Thánh Thể, người giáo hữu thành tín có nhiều cơ hội cầu nguyện, học hỏi và t́m nguồn sức sống  mới nơi Thánh Thể .

“Thánh Thể xây dựng Giáo hội  và Giáo hội làm nên Thánh Thể”. Mục đích của Thánh Thể là hiệp nhất nhân loại với Đức Kitô, và trong Người, hợp nhất với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần .

T́nh yêu Thánh Thể sẽ thúc đẩy xây dựng một thế giới ḥa b́nh, ḥa hợp, ḥa giải. V́ vậy, ngày đầu năm dương lịch luôn luôn được Giáo hội nhắc nhở mọi người cầu nguyện và góp phần cho ḥa b́nh thế giới, kể từ sau Thông điệp nổi tiếng “Pacem in terris” của Đức Giáo Hoàng Gioan XXIII.

Người Công giáo ăn mừng Tết Tây xem ra tràn đầy những cảm xúc thánh thiêng và liên đới .

         

TOÀN CẦU HÓA

Nhân Tết Tây, nói chuyện bên Tây. Từ “Toàn cầu hóa” cũng là từ của phương Tây. Cái ǵ cũng “ Toàn cầu hóa” : từ lĩnh vực giáo dục, kinh tế, y tế đến lĩnh vực quân sự, chính trị v.v… Nhưng thế nào là toàn cầu hóa? Mỗi người giải thích theo cách của ḿnh . Có một định nghĩa sau đây , xem ra rất ư cụ thể từng chi tiết , c̣n xác đáng hay không là chuyện khác

- Thế nào là toàn cầu hóa ?

- Thưa, là cái chết của vương phi Diana !

- Sao lạ dzậy? Nầy nhé, bà là người Anh, có người chồng kế là người Ai Cập. Chết tại một đường hầm ở thủ đô nước Pháp, trên một chiếc xe hơi sản xuất tại Đức, do tài xế là người Bỉ lái, mà tay này lại uống qúa nhiều Whisky xứ Scotland. Họ bị nhữmg tay paparazi người Ư săn ảnh trên những chiềc xe Nhật. Bác sĩ chữa trị cho họ là người Canada gốc Brazil. Nằm cỗ quan tài bằng gỗ bá hương xứ Liban. Cuối cùng được an táng trong ḷng đất mẹ, xứ sở sương mù..- Thật hết biết ?..

 

ẢNH ĐỨC MẸ.

Nhân ngày cuối năm, dọn dẹp đồ đạc trong nhà, bất ngờ nh́n thấy có tấm h́nh một thiếu nữ rất lạ trong ngăn kéo bàn làm việc của chồng, người vợ bèn thắc mắc hỏi cho ra lẽ:

- H́nh ai đó zdậy?

Anh chồng lạnh toát người, chưa biết giải thích ra sao..Bỗng một tia sáng lóe ra trong đầu, anh nghĩ vợ ḿnh là người tân ṭng, lẽ đạo chưa thông, ảnh thần thánh cũng chẳng rành, anh liền chống chế:

- H́nh “Đức Mẹ” đó. Bây giờ Giáo Hội chủ trương hội nhập văn hóa, nên cái ǵ cũng Việt hóa, kể cả ảnh tượng, đễ cho gần gũi, căm thông và chia sẻ đó mà!

 Người vợ nghe chồng nói, chỉ yên lặng, không phản ứng ǵ. Hôm sau, anh chồng đi làm về, sốt ruột hỏi vợ:

 -    Hôm nay có ai gọi điện thoại cho anh không?

 - Dạ thưa có ạ- người vợ mau mắn trả lời.

               -   “Đức Mẹ” chứ ai. “Đức Mẹ” hẹn anh tối nay ở quán cà phê đèn mờ ngoài đầu ngơ!!

Anh chồng thất kinh, ú ớ không biết trả lời ra sao cho mụ vợ.?

 

            CHUYÊN GIA MỞ CỬA.

           Ngày đầu năm, một tay trộm khét tiếng vào xưng tội.

                -     Thưa cha năm qua, con đă mở thành công hầu hết các khóa cửa và đă lấy được kha khá vàng, hột xoàn, đá quí..

                -     Quá lắm! Cha sở gầm lên:  - Phải trả lại hết của cải lại cho người ta, nếu không th́ cửa thiên đàng sẽ vĩnh viễn đóng trước mặt ngươi!

                 - Dạ, dạ…nếu chỉ có chuyện mở cửa Thiên Đàng, th́ xin cha đừng lo cho con. Cửa nào, khó khăn đến đâu, chỉ trong nháy mắt là con có thể xử lư được ngay! Xin cha cứ giải tội cho con.

                 -         !?!?!?

 

            ƠN GỌI.

           Cha linh hướng kiên tŕ, khuyên năm lần bảy lượt, mà ông thầy cứ nhất quyết xin ra khỏi chủng viện cho bằng được. Đành vậy, thôi th́ cha con từ giă nhau vậy.

          Ít lâu sau gặp lại, thấy mặt người học tṛ cũ, mặt buồn so, cha linh hướng bèn an ủi:

         -    Thôi con, ơn gọi nào cũng cao quư. Ơn gọi đi tu hay lập gia đ́nh đều có ư nghĩa lớn lao.Bây giờ, gạo đă nấu thành cơm rồi, con có có hối hận th́ cũng không thể trở lại con đường trước kia được…con phải có trách nhiệm với gia đ́nh riêng của ḿnh.

         -    Thưa cha- người  học tṛ buồn rầu trả lời- con hối hận là v́ trước kia nếu con biết rơ được như thế nầy th́ con đă xin xuất tu sớm hơn..

         -    Cha linh hướng: ?!?!?

 

         CÙNG LỚP

Một cha già rất đỗi ngạc nhiên khi thấy một nhóm linh mục trẻ đứng quây quần tán dóc với nhau. Người th́ khoe cùng lớp với đức cha nầy, kẻ th́ quả quyết cùng lớp với đức cha kia. Cha già không  cầm ḷng được đứng lại cật vấn:

- Tôi thấy các cha ở đây, người th́ mới chịu chức được hai năm, kẻ được ba năm, lâu nhất cũng được năm năm..sao lại dám quả quyết cùng lớp với đức cha Thống, đức cha Đọc, Đức cha Tiếu  v.v.?

 Cả nhóm đều cười ồ lên thú vị, cặn kẽ giải thích cho cha già:

         -Chúng con đúng là cùng lớp với các ngài. Chỉ khác có một chút xíu thôi là các ngài ngồi ở ghế trên (thầy) c̣n chúng con th́ ngồi đồng loạt ở ghế dưới (tṛ)ạ!!!

Cha già tủm tỉm cười, bỏ đi v́ xem ra bị mắc lơm bọn trẻ.

         

          LINH HỒN TỘI LỔI.

Có một đấng giảng cấm pḥng mùa chay về đề tài tội lỗi, yếu đuối của con người .Khổ nỗi, ngày nói càng hăng say hùng hồn, th́ mồ hôi càng đổ ra như tắm, khiến ngài phải liên tục rút khăn ra lau tới tấp. Chợt nh́n xuống ngài nh́n thấy có một bà cũng rút khăn ra sụt sịt, có lẽ v́ xúc động trước những lời lẽ đầy ấn tượng của bài giảng. Sau thánh lễ, vẫn thấy bà c̣n ngồi lại, chắc vẫn chưa xua tan được những cảm xúc sâu sắc, cha bèn đến an ủi:

-Chắc là ơn Chúa đă tác động trong con nhiều lắm v́ những lời tŕnh bày của cha…

- Dạ không phải - bà ta nhỏ nhẹ trả lời- Con quá xúc động v́ chiếc khăn nhớp nhúa vàng ố của cha, làm con liên tưởng đến linh hồn nhầy nhụa tội lỗi của con. Nó khác chi chiếc khăn nhơ bẩn đen đủi đó…

Cha giảng pḥng tá hỏa tam tinh…hơi bị thất vọng!!!

 

          THIÊN THẦN…. VÔ SỐ

          Mùa Gáng Sinh, hai cha già gặp nhau ở dưới đất, nhưng câu chuyện lại bắt đầu từ ở trên trời. Vị nầy đố vị kia:

          - Trong đêm Giáng Sinh, các thiên thần tá lả ở hang Bêlem để hát mừng Chúa ra đời rất xôm tụ. Các ngài đă đến bằng phương tiện dǵ dzậy?

          - Th́ có sẵn cánh, các ngài bay dzù một cái là tới ngay có khó ǵ.

          - Không đơn giản như zdzậy đâu nghen! Các ngài đă dùng một phương tiện bí mật, có động cơ đàng hoàng à.

          - Có cơ sở ǵ để chứng minh?

          - Có cơ sở chứng lư vững chắc bằng văn bản đ́nh huỳnh trong bài hát Giáng Sinh rất nổi tiếng của cha Phaolô Đạt: “ Nữa đêm mừmg Chúa ra đời…cỏ rơm trải lót bơ thờ…thiên thần dzô số…”. Thiên thần dzô số. Đă dzô số 1, 2, 3, 4..tức là đă có máy móc. Nếu thời đó chưa thể chế được máy bay, th́ ít ra các ngài cũng dùng một loại xe gắn máy nào đó mà đến. Các nhà Kinh Thánh tới giờ vẩn bó tay chưa chú giải nổi. Thấy chưa?

          - Sáng kiến nầy xem ra quá bất ngờ!!! Bài hát coi dzậy mà hay thiệt!

          - Chứ sao!!!

 

          ĂN HỎI

         Mùa Giáng Sinh cũng là mùa cưới hỏi tưng bừng. Có một cặp đă quen nhau lâu, kéo dài năm nầy qua năm khác. Nàng th́ quá sốt ruột, c̣n chàng th́ cứ nh́ nhằng, do dự không dứt khoát. Đến lễ Giáng Sinh, để chuộc phần nào lỗi lầm và cũng để lên gân cho nàng đôi chút, chàng bèn đề nghị:

         - Anh sẽ đưa em đến bất cứ nhà hàng nào em thích. Anh sẽ đăi em tôm hùm Boston, cua Alasca, cá sấu Florida, gà Kentucky…em muốn ăn ǵ anh cũng sẽ chiều…Vậy chúng ḿnh nên ăn ǵ nào?

         - Ăn hỏi…Nàng bật khóc trả lời.

         - !?!

 

          BỆNH PARKINSON.

         …Cũng dịp lễ Giáng Sinh, một số các cha trẻ có sáng kiến đi thăm các cha già ở nhà hưu dưỡng.Vừa để tận mắt thấy tương lai của ḿnh, và cũng vừa đễ an ủi tuổi già ở những ngày tận cùng hằng số…

     Nói chung, nhiều cha già, tuy tuổi cao sức yếu, nhưng trí óc vẫn c̣n minh mẫn. Các ngài có nhiều thao thức về Giáo Hội, giáo phận, giáo xứ, về các linh mục, tu sĩ nam nữ với những nhận xét rất khôn ngoan và đầy kinh nghiệm. Nhưng cũng có những vị gần đất, xa trời, đủ thứ bệnh tật: ung thư, đái tháo đường, tim mạch, tiền liệt tuyến…

     Khổ nhất là hai thứ bệnh: Alzheimer ( mất trí nhớ của người già ) và Parkinson ( chứng run rẩy của người già). Nhưng hai thứ bệnh nầy bệnh nào đáng sợ hơn?

     - Bệnh Parkinson đáng sợ hơn!

- V́ sao?

- V́ nhỡ có ai biếu thứ ǵ, dù nhẹ tênh như tờ giấy…cũng không cầm được th́ thà không nhớ ǵ, có lẽ c̣n đỡ khổ hơn…Cũng giống như người sành điệu, thà không nhớ một cốc bia, c̣n hơn là không cầm được để mà uống!!!

 

    XƯNG TỘI.

   Các cố Tây rất cố gắng học tiếng Việt đễ có thể thi hành mục vụ càng sớm càng tốt. Nhưng ngôn ngữ cha ông ta lại biến thái rất linh hoạt và phức tạp, nên đôi khi đă gây ra sự hiểu lầm ngộ nghĩnh. Một ngày kia, có một người vào xưng tội:

-         Thưa cha con xét ḿnh không thấy có tội ǵ cà, chỉ có mỗi tội là có mèo, mặc dù đă có vợ và ba con.

         -         Có mèo th́ tốt chứ sao! Bên Tây người ta coi mèo, chó quí như người. Không có tội ǵ hết! Ngay cả cha đây cũng có mèo. Không có một mà có đến hai con: một con trắng như bạch kim, một con màu vàng óng ả rất dễ thương.

         -         ?!!!

 

         XỨC DẦU.

  Trời trở chứng, bà bếp ốm nặng, có nguy cơ ra đi bất cứ lúc nào. Cha xứ vội xuống xức dầu, khuyên hảy thành thực sám hối, v́ tội nào lớn lao đến đâu, lúc nầy Chúa cũng tha hết.

Mắt đang lim dim chờ chết, bà chợt tỉnh ngay, liền thưa với cha:

       - Có thật không cha?

       - Con hảy tin tưởng vào ḷng từ bi nhân hậu của Chúa. Và cả cha đây, những ǵ c̣n mắc lỗi với cha, cha cũng tha hết.

       - Vậy cha hảy tha thứ cho con v́ con đă trót dại cạy tủ lấy hết số tiền mà cha đă dành dụm mấy năm qua để xây nhà thờ..

Cha xứ vốn đau tim, vừa nghe, đă căm thấy xây xẩm mặt mày, ngă vật xuống thều thào:

       -         Bây giờ đến lượt bà, bà hảy đi ngay, gọi cha xứ bên kia sông đến xức dầu cho tôi.

       -         ?!!

 

          GIẢNG LỄ

          Ḷng nhiệt thành tông đồ, khiến các cố Tây nôn nóng rao giảng bằng tiếng địa phương, mặc dầu ngôn ngữ Việt hóa chưa được nhuần nhuyển lắm.

    Nghe tin cha mới từ Yphanho sang,bà con háo hức đi lễ rất đông để nghe cha giảng.   Trong pḥng áo, cha hơi lo. Cha xứ kỳ cựu động viên: Dể b́nh tỉnh, cha cứ coi mọi người như củ khoai. Và v́ dân nầy chưa quen trừu tượng hóa vấn đề, cha cứ tŕnh bày thật cụ thể, nhiều h́nh ảnh minh họa càng tốt.

     Vừa tiến ra bàn thờ, thấy thằng bé giúp lễ cứ kiễng chân, vói vói để đốt lại cây nến bị gió thổi tắt, ngài lầu bầu nói ngay:

          -         Chú ư, chú ư! Kẻo cây nến dễ bị sa ngă..

     Trước khi giảng, hắng giọng nhiều lần để lấy lại b́nh tỉnh, ngài bèn phán:

     -   Kính thưa quư bà, Kính thưa quư ông…

Con chó quí mến của nhà xứ thân yêu, hôm qua, ngài đă băng hà dưới bánh xe bằng sắt của chiếc máy cày! Chúng ta đang đi trên con đường về quê hương của các thiên thần, phải ngó trước, ngó sau, kẻo bánh xe ma quỷ nó nghiền nát chúng ta..ra như cám.

Bà con ai cũng rùng ḿnh ớn lạnh trước những lời đầy ấn tượng ấy.

 

         TỪ RATZINGER ĐẾN BÊNÊDITÔ.

Lúc trước đây, chỉ nghe tên Hồng Y Ratzinger, là nhiều nhà thần học trên thế giới đều phải kiêng dè…Con người được mệnh danh là “ cổ xe tăng của Thiên Chúa” sẵn sàng vượt qua mọi chướng ngại vật, thậm chí nghiền nát đễ duy tŕ cái gọi là trật tự, kỷ cương trong Giáo hội. Có người nói ngài như vị Bao Công, giữ nghiêm phép nước, thẳng như mực tàu, sẳn sàng thi hành luật pháp công minh, không kiêng nễ một ai!!!

Con người sắt thép ấy, được xướng tên đắc cử Giáo Hoàng, khiến nhiều người thoạt nghe đă rụng rời, hơi bị thất vọng…

Và cuối cùng xuất hiện ở bao lơn Đền thờ Thánh Phêrô sau lời giới thiệu” Habemus Papam”!..., con người ấy đă làm nhiều người ngạc nhiên, thay đổi cách nh́n. Hóa ra khuôn mặt của ngài không phải như nhiều người tưởng tượng: không đanh thép, dữ dằn, nhưng có vẻ hơi nhút nhát, hiền lành và đôn hậu. Giọng nói ngài không hùng hồn, áp đăo mà lại có vẽ nhẹ nhàng, khiêm tốn: “Tôi chỉ là một người thợ b́nh thường và bé mọn trong vườn nho của Thiên Chúa..”

Nhiều người lại thấy bắt đầu hi vọng, tin tưởng. Trước kia v́ lănh ấn Nguyên Soái đánh Đông, dẹp Tây…c̣n giờ đây trở thành người mục tử, với dây Pallium đeo trên vai  như phải gánh vác những con chiên lạc, những con chiên đau khổ, tội lỗi; chiếc nhẩn ngư phủ chỉ phải ra khơi thả lưới chấp nhận thách đố đem được nhiều người về với hồng ân cứu độ.

Con người ấy xem ra cũng nhẹ nhàng, dí dỏm chứ không quá đóng kín, khắc khổ. Trong buổi triều yết dành cho phái đoàn từ quê nhà đến, v́ quá bận rộn với lịch tŕnh dày đặt, nên để mọi người phải chờ đợi, ngài bèn lên tiếng ngay từ đầu:

Xin anh chị em thông căm cho, v́ tôi bây giờ không c̣n là người Đức ( ư nói tuân thủ nghiêm mhặt thời gian chính xác, vốn là bản chất của dân tộc Đức) mà đă là người Ư ( linh động, thoáng hơn về giờ giấc).

Mọi người đều vỗ tay cười x̣a, thông căm, và cuộc gặp gở trở nên thân t́nh và lưu luyến.

Báo chí Âu Châu trước kia thích đem chuyện Ratzinger ra để bàn tán. Tuy là chuyện bịa đặt, nhưng cũng ngụ ư một chút ǵ châm biếm, đại loại như câu chuyện sau dây.

          Một ngày kia, Đấng Cứu Thế cho gọi các vị tai to mặt lớn trong Giáo Hội vào tra vấn. Thánh Phêrô vào đầu tiên. Khi ra mặt đầy ủ dột! Bọn nhà báo bu quanh phỏng vấn:

Chúa nói ǵ với ngài vậy?

Chúa hỏi một câu lập đi lập lại: Con có yêu mến Thầy không? Thật là cực ḷng quá, mà cũng lỗi tại ḿnh thôi, khốn khổ v́ mấy mụ đàn bà trong sân thầy Thượng tế Caipha cứ tra hỏi tới hỏi lui.

Một lúc sau Phaolô bước ra, con người vốn hung hăng là thế mà lúc nầy xem ra yế x́u, chỉ trả lời vắn tắt:

Chúa vừa gặp mặt tôi, bèn âu yếm hỏi ngay: sao chân con có sưng tấy lên không để Thầy bảo đám dân Damas nó băng bó cho? Anh em nghe có mũi ḷng cho tôi không?

Rồi mọi người ngạc nhiên thấy Đức Gioan Phaolô II bước ra, con người được mệnh danh là Giáo hoàng của giới trẻ vốn linh hoạt, năng động, thế mà bước ra với vẻ đầy tư lự, lắc đầu quầy quậy từ chối những câu hỏi dồn dập của bọn nhà báo nói láo ăn tiền. Cuối cùng, ngài cũng thở dài thổ lộ:

Cuộc phỏng vấn sẽ c̣n tiếp tục trên từng cây số, v́ Chúa nói vẫn chưa đọc xong hết những Thông Điệp, Tông huấn, các sắc lệnh, các huấn dụ và… cả những bài diễn văn tràng giang đại hải của nhà ngươi…

Cuối cùng, sau khi phải chờ đợi nhiều tiếng đồng hồ, mới thấy con người ấy xuất hiện. Báo chí, ṿng trong,ṿng ngoài vây kín chất vấn lia lịa:

- Thưa ngài Ratzinger, có chuyện ǵ mà thời gian phỏng vấn quá lâu dzậy?

Sở dĩ lâu lắc v́ ta phải tŕnh bày cặn kẽ từng chi tiết các phong trào thần học nổi lên đ́nh đám từ Châu Âu, Châu Phi, Nam Mỹ, rồi đến Á Châu… không thể nuôi ong tay áo được!!!

- Thế ư kiến Chúa làm sao?

Chúa không nói ǵ, nhưng chỉ nhấp nhấp mười đầu ngón tay trên bàn, thở dài: Người nói nhiều điều quá cao siêu về Ta mà ch́nh Ta cũng không biết!!!

Tuần trăng mật của Đức Bênêđitô XVI rất ngắn ngủi! sau những tiếng ḥ reo Joseph…. Rồi Bênêđitô, Bênêđitô vang dội ở Quăng trường Thánh Phêrô đêm 19 tháng 2, tiếp theo các thư, điện tín, chúc mừng khắp nơi trên thế giới…, giờ đây, ngài phải đối diện với trọng trách nặng nề của người kế vị Thánh Phêrô, và cả những suy nghĩ đối nghịch về nhiều phía. Nhưng bài giảng ngày lễ nhận nhiệm vụ đứng đầu Giáo hội (Chúa nhật 24/4), đă đem lại một niềm hy vọng, kể cả những người hoài nghi nhất: “Chương tŕnh của tôi là không làm theo ư muốn của tôi, nhưng cùng với cả Giáo hội, tôi lắng nghe lời và ư muốn của Thiên Chúa và để cho Người dẫn dắt như Người đă dẫn dắt Giáo hội trong thời điểm lịch sử của chúng ta hiện nay”.

 

VIỆT NAM VẪN LUÔN TRONG TRÁI TIM CHA

Đó là lời khẳng định của Đức Hồng y Tổng Giám mục Giáo phận sau bao lần tiếp xúc trực tiếp với Đức Thánh cha, một con người luôn luôn tỏ ra gần gũi, cởi mở, thân thiện với tất cả mọi người.

Riêng đối với Việt Nam luôn được ngài đặc biệt ưu ái. Ngài đă phong 117 thánh Tử đạo và 1 chân phước; đă cất nhắc lần lượt 4 vị Hồng y, trong đó 1 vị đứng đầu một cơ quan ngang bộ tại trung ương, và nâng Ṭa Tổng Giám mục Sài G̣n thành ṭa có chức vụ hồng y, ngài đă từng chọn một linh mục Việt Nam làm bí thư riêng cho ngài.v.v… Ngài đă ao ước đến Việt Nam biết bao, nhất là trong kỷ niệm 200 năm Đức Mẹ hiện ra tại La Vang; đă từng cử Đức Hồng y Etchagaray, đại diện chính thức của ngài, sang thăm các giáo phận Việt Nam từ Bắc chí Nam.

Có lần chiêu đăi các giám mục về dự họp Thượng Hội đồng trong một bữa cơm thân mật, ngài đă chỉ định Đức Tổng, lúc đó chưa là Hồng y, ngồi chỗ bên tay phải của ngài. Đó là một cử chỉ trân trọng và ưu ái đối với một giám mục Việt Nam.

Đức Tổng thưa với ngài: Thưa Đức Thánh cha, quê hương chúng con rất ao ước được Đức Thánh cha đến viếng thăm! Đức Thánh  cha rất sung sướng, gật đầu tán thành, nhưng một thoáng ưu tư v́ biết c̣n nhiều điều kiện chưa thuận lợi.

Đức Tổng thưa tiếp: Hay là Đức Thánh cha đi thăm Trung Quốc trước? Đức Thánh cha chưa kịp trả lời th́ các giám mục các nước khác đă lên tiếng ủng hộ nhiệt liệt ư kiến ấy và vồn vă xin Đức Thánh cha cho được tháp tùng phái đoàn nếu Đức Thánh cha đi được Trung Quốc và sau đó sang Thăm Việt Nam luôn.

Khi các Giám mục Việt Nam sang Rôma trong một chuyến thăm định kỳ, nghe được tin có cuộc gặp gỡ liên tôn rất đặc biệt tổ chức tại Assisi, quê hương Thánh Phanxicô. Nhiều giám mục Việt Nam rất muốn tham dự buổi cầu nguyện do chính sáng kiến của Đức Gioan Phaolô II, vừa để học hỏi, vừa để rút kinh nghiệm trong lương lai có thể tổ chức tại quê nhà.

Nhưng những con đường dẫn đến Assisi đều bế tắc. Mọi chương tŕnh tổ chức đă đâu vào đó, không thể chen chân vào được. Nhiều giám mục đă mua vé máy bay trở về Việt Nam… Nhưng giờ chót, chính Đức thánh Cha đă can thiệp để các giám mục Việt Nam có thể tham dự với tính cách là ngoại giao đoàn…

Qua các Giám mục, Đức Thánh cha tỏ ra quư mến và quan tâm đến dân tộc Việt Nam biết bao .

 

M̀NH ĐỒNG DA SẮT

Có lần cánh báo chí trêu chọc ngài một cách vui vẻ:

Thưa Đức Thánh Cha, trong ḿnh của ngài toàn là sắt với thép (sắt nẹp chân, thép nẹp vai v́ bị găy) chẳng khác chi ḿnh đồng da sắt. Như vậy Đức Thánh cha đâu c̣n sợ bất cứ viên đạn nào nữa?

Ngài mỉm cười đưa hai tay lên nắm chặt giơ lên như một lực sĩ, dứ dứ về các kư giả như một sự đồng t́nh hưởng ứng trước lời nói trêu vui thân mật ấy.

 

CÂU HỎI HÓC BÚA

Có một câu hỏi mà thoạt nghe người ta dễ liên tưởng linh tinh, rắc rối, nhưng câu trả lời lại hoàn toàn đơn giản và trong sáng.

Hỏi rằng: Cái ǵ mà khi c̣n bé người ta không cần xài đến, người đàn ông càng lớn lên càng xài lia lịa, phụ nữ khi lập gia đ́nh th́ bị lấy mất đi, c̣n Đức Giáo Hoàng th́ tuyệt đối không bao giờ dùng đến?

Câu hỏi nghe ớn lạnh quá, chịu thua thôi!

Thưa rằng đó là cái tên cúng cơm của mọi người. Khi c̣n bé nằm trong nôi th́ không ai gọi tên, mà toàn gọi là thằng cu, cái hĩm. Khi lớn lên đi học, đi làm, tất nhiên phải xài tên thật đúng như trong khai sinh… Người phụ nữ khi lập gia đ́nh, th́ người ta gọi tên chồng cho cả hai, không ai gọi anh Ngu rồi chị Sáng, mà gọi anh Ngu và chị “cũng” Ngu luôn. C̣n Đức Giáo hoàng đều không sử dụng tên riêng bao giờ, mà chỉ dùng danh hiệu mới để chỉ cho cả triều đại của người.

Hiểu chưa?

Chưa hiểu!!!

Như thế th́ có đổi tên đến hàng trăm lần nhà ngươi cũng không thể đủ khả năng làm Giáo hoàng được!

 

BÀN TAY THÁNH CẢ

Thời thế chiến thứ I, có một xứ đạo nghèo miền quê nước Pháp, dân chúng lo sót vó v́ mùa Đông đă đến mà trong làng không có lấy một cục than để nấu nướng, chứ chưa nói đến sưởi ấm.

Thế là, cả làng kéo vào nhà thờ, khóc lóc van nài cùng Thánh Cả Giuse. Đễ cho chắc ăn, Cha sở đă tổ chức một tuần cầu nguyện liên tục… Sang ngày thứ tám, vừa lúc thức dậy, dân làng không c̣n tin vào mắt ḿnh nữa, xe tải ở đâu không biết ùn ùn kéo đến, chất đầy than, đủ các loại than..Vui mừng quá đỗi, bà con, người mang thúng, kẻ mang bị, tha hồ mà lấy thỏa thích. Than chất đầy nhà bếp, tràn ngập ngoài sân..các đoàn xe than cứ tiếp tục tuôn đến. Ngoài sân đă chật, chất than cả trong nhà, từ gầm giường đến pḥng khách..đến nỗi không c̣n chỗ đi lại..

Dân chúng bắt đầu lo, bỏ th́ thương, vương th́ tội, nhưng ngày nào cũng có đoàn xe chở than đến đổ một đống giữa làng, rồi lặng lẽ ra đi … Hết chịu nổi v́ quá tải, họ kéo nhau vào nhà xứ xin cha sở tổ chức cầu nguyện lại để xin Thánh Cả cho ngừng ngay các xe than chở đến. Cha sở cũng dở khóc dở cười, v́ trong nhà xứ cũng toàn than là than, bít hết các lối đi. Cha con bèn kéo nhau vào nhà thờ cầu nguyện, sốt sắng hơn cả lần trước, xin Thánh cả dừng tay ban phát.

          Giữa lúc cả làng đang râm ran cầu nguyện, th́ cha sở sực nhớ lại lần cầu nguyện trước, ngài đă có sáng kiến đặt một cục than vào bàn tay Thánh cả Giuse như để nhắc nhở thánh nhân, với tất cả tấm ḷng phó thác, cậy trông. Có lẽ, v́ quên lấy cục than ra khỏi tay Thánh Cả cho nên Ngài cứ  tiếp tục ban phát dư đầy cho con cái. Cha sở biết khinh xuất về phần ḿnh nên vội vàng lấy ngay cục than ra…Từ đó, các xe tải than không c̣n đến làng nữa.

Lời bàn: Chuyện kể về các phép lạ của Thánh Giuse là cả một kho tàng vô cùng phong phú.Phải công nhận rằng, các cha sở già gốc miền Nam ngày xưa là các bậc thầy về tài kể chuyện loại nầy. Vừa mộc mạc, dí dơm, lại vừa lôi cuốn, hướng dẩn người nghe bằng những tràng cười ư nhị.

 

          VỀ PHƯƠNG NAM.

          Đất phương Nam, nơi có nền văn minh sông nước, dân t́nh cởi mở, phóng khoáng, thích khôi hài. Điều nầy thấy rỏ trên chuyến xe thuê bao về ăn giỗ của một vị được mệnh danh là “khai quốc công thần” của một xứ đạo, thuộc miền bưng biền Đồng Tháp. Trên xe, tuyệt đại đa số là người gốc phương Nam.

          Xe khởi hành từ thành phố lúc 3 giờ sáng. Trời nhá nhem tối, mọi người im re v́ c̣n ngái ngủ. Ngồi phía trước có 5 ông Cố đạo, trong đó có một vị cực kỳ tiếu lâm thuộc hàng “đại kiện tướng”. Phía sau là 35 chị em ta thuộc ḍng mến Câu rút, với những cái tên đầy ấn tượng: D́ Ba Rọi, D́ Chín Thiệt, D́ Năm Há ( chắc có họ với bà Phùng Há).v.v…Vùng quê miền Nam ngày xưa, không dám đặt tên đẹp cho con cái, v́ sợ quỉ tha ma bắt!!! Cho nên mới có những cái tên nghe muốn điếc luôn: Út Đực, Tư Đém, Tám Đui, Năm Râu, Bảy Dọi, Ba Ếch…v.v..

         Trời vừa hừng sáng, xe dừng lại để “xả xui”. Mọi người đều căm thấy nhẹ nhơm, lạc quan, yêu đời. Xe ta bon bon trên dặm đường dài...Các hàng “viện trợ”từ phía dưới xe  được chuyền lên tới tấp: nào là bánh bao, vinamilk, rồi th́ La vie, Ḅ cười, trái cấm, có cả mứt me, xí muội…

Ăn vào lời ra, nhà đại kiện tướng liền ra quân:

          - Bà con có chuyện ǵ dzui zdẻ kể ra cho mọi người thoăi mái cái coi?

          - Dạ, chị em chúng con xin phép được đố vui các Cha được không?

          - Cứ vô tư đi…( các đấng đồng loạt nhái theo giọng Bắc rặt, rất điêu luyện đễ trả lời, khiến chị em không nín được cười).

Sau khi hắng giọng để mức me tụt xuống, chị em bèn nhất loạt đố:

         - Cầu ǵ ngắn nhất /

         - Dễ ẹc,cầu ngắn nhất là cầu ch́., A-li-ḥ loờ…( với giọng đầy klhiêu khích)

         - Cầu ǵ dài nhất?

         - Là cầu nguyện. A-li-ḥ-lờ..( đáp nhanh như chớp)

         - Cầu ǵ đẹp nhất?

          - Là cầu ṿng.A-li-ḥ-lờ…( nhẹ nhàng mà kiêu hảnh)

          - Cầu ǵ tốt nhất?

Tịt ng̣i! Các thầy lư đoán vội nuốt bánh bao, giả lả cầu ḥa. Nữ nhi ta hiếu thắng vỗ tay theo nhịp la to: cố lên, cố lên, cố lên…giống như trong phim “ nữ tiếp viên hàng không”.

Các ông Cố, mệnh danh là cố, mà cố không nổi v́ mồm chị em to quá, đành chịu thua, nhưng không nên thắc mắc ngược lại:

                 -         Thế th́ cầu ǵ tốt nhứt?

                 -        Dạ thưa, đó là “cầu dừa đủ xài”

                    ( Lối chơi chữ đặc giọng miền Nam. Ngày Tết chưng mâm quả phải có trái măng cầu, trái dừa, trài đu đủ, trái xoài. Ở đây c̣n theo tinh thần kinh Lạy Cha: xin ban lương thực hàng ngày dùng đủ. Đủ dùng thôi, đừng xin tham lam quá, không đẹp ḷng Chúa. Đó là lời cầu tốt nhứt.

Thật hết ư! Thừa thắng xông lên, chị em đố tiếp:

                 -         Đố con ǵ là mồm ḅ, mà không phải là mồm ḅ, mà lại là mồm ḅ?

      Một phút im lặng đáng sợ! Cuối cùng đành đầu hàng, nhưng phe ta vẩn tỏ vẻ oai phong, muốn thua trong vinh quang bèn hô lớn:

                 -         Là cái con ǵ, nói đại ra đi, cứ úp úp , mở mở …

                 -         - Dạ thưa , đó là con… ốc… sên…

                      ( Tiếng ốc sên kéo dài trong say men chiến thắng,Ốc sên ḅ bằng mồm)

Càng bị đố, càng bị thua! Phải chuyển hệ thôi! Nhà đại kiện tướng bèn ra tay ḥa giải, xin kể chuyện vui. Chị em ta quên chiến thắng, hưởng ứng ngay lập tức, vỗ tay rào rào , v́ biết con người đang nói, rất có duyên kể chuyện. Lại có lợi thế là nhái được giọng cả 3 miền. Kể tới miền nào, nói giọng miền đó, y chang thổ âm của người địa phương. Có lẽ c̣n nặng hơn cả người địa phương.?!?.

                 -     Tôi là một cha ḍng,  người anh em đứng lên dơng dạc tuyên bố,  v́ thế mà có nhiều cơ hội sung sướng đi làm phúc khắp 3 miền Nam, Trung,  Bắc. Tôi không thể hoản sự sung sướng để kể cho chị em ta  nghe câu chuyện nầy. Số là năm ấy “giời  dét dun”, tôi đến làm phúc mùa chay tại một làng quê miền Bắc, thuộc đia phận Ḍng. Trong thánh lễ Tiệc Ly, tôi đă được phúc rửa chân cho tất cả 12…vị Giám mục.

                 - Thôi ông Mười Nổ ơi! –chị em rêu rao v́ chuyện nghe có vẻ khó tin mà hổng có! –ông nổ vừa vừa thôi, kẻo nổ luôn bánh xe th́ khốn đấy!!!

                 -    Người được phong danh hiệu “Mười Nổ”tức cành hông, nhưng quyết vượt qua sự quấy rối của chị em ta, quả quyết chắc chắn:

                     - Đây là chuyện thật “chăm phần chăm” đấy. Chiều thứ Năm khi tôi bước vào pḥng Thánh đễ mặc áo ra làm lễ, th́ đụng ngay 12 Đức Vít Vồ. Mặt th́ nông dân, nhưng áo xống cân đai đề huề, không quên đội trên đầu chiếc calotte mầu tím, trong tư thế sẳn sàng để người ta phục vụ rữa chân cho ḿnh. Tôi vừa kinh ngạc, vừa thích thú, bèn túm lấy áo một ông “tùm” hỏi cho ra nhẽ:

                 -    Mấy cụ nầy mặc áo  như thế để làm ǵ đây?

                 -    Tŕnh cha, dạ để được rửa chân ạ!

                 -    Rửa chân sao lại mặc áo Giám mục?

                 -     Tŕnh cha, bây giờ đă giản đơn đi nhiều rồi a., “ trươc 91 c̣n đội cả mũ cà cuống với gậy tre trong tay..trông oai  “nắm” cơ!

                 -    Không, tôi muốn hỏi rữa chân sao phải mặc oai phong như thế nầy, và phong tục như thế có từ bao giờ?

                -  Bẩm tŕnh “nay” Cha,con cũng không  “dơ nắm”, chỉ biết có từ thời các Cố Tây Ban  Nha. Trong Kinh Thánh, Đức  Chúa  Giêsu rửa chân cho các Tông đồ,Kế  vị các Ngài “nà” các Đức Giám Mục. V́ thế, phải mặc áo Giám Mục mà rửa chân mới “nà” đúng Kinh Thánh` ạ.!

À, th́ ra thế! Lư luận xem ra có vẻ chắc chắn như  đinh đóng cột. Tôi cười căm thông và sau khi đă thông suốt, tôi đă qú xuống rữa chân thoải mái cho các cụ, không quên hôn một cái “chụt” cho thêm phần sốt sắng!!!

Có tiếng cười suưt xoa, khoái chí. Đồ “tiếp tế” lại lục tục đưa lên.

Hứng chí, ông Mười Nổ tiếp tục dẫn dắt mọi người đến miền Trung:

                -   Câu chuyện xảy ra trước Công đồng. Hồi đó tôi vào buôn làng Thượng để làm phúc. Đầu lễ, phải đứng trước bàn thờ, đọc kinh cáo ḿnh. Khi tui cuối xuống đấm ngực, th́ tôi không c̣n có thể tin vào mắt ḿnh nữa. Hai chú nhóc giúp lễ đóng khố, cũng cúi ḿnh xuống đấm ngực..Và tôi đă lo ra quá sức v́ đă thấy…

                -  Một phút im lặng! sau đó là “đỏ, tía tai” kèm theo tiếng càm ràm la ó phản đối quyết liệt đến nỗi người anh em phải lên micro đấm ngực ăn năn sám hối: lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi…hồi nào.

                  Cả xe lại có dịp cười ra nước mắt.

                 Cuối cùng, tui được đưa bà con đến vùng Năm Căn, quê hương của Đức Vít Vồ đễ làm phúc. Sáng hôm ấy, tôi phải tiếp một gia đ́nh đem con nhỏ đến xin rữa tội. Tui hỏi:

                 -         Tên bé là ǵ?

                 -         Dạ thưa ông Cố, tên là Goàng- Goang- Goác ( nói nhanh như tên bắn).

                 -         Không rơ, xin nói chậm lại để tôi ghi vào sổ.

                 -       Dạ Goàng- Goang- Goác!

                 -       Tên chi mà lạ rứa? làm ǵ có họ Goàng. Xin ông ghi vào giấy dùm tui.

                -         V́ người cha không biết chữ, nên thằng anh học lớp ba đứng bên nắn nót ghi theo lời yêu cầu: Hoàng – Hoan – Quát. Ôi giời ơi! Hoàng-Hoan-Quát mà đọc là Goàng- Goang- Goác. Dân miền Tây chữ “Hờ” lại phát âm là “Gờ”. Như cánh đồng hoang th́ lại đọc là “Cánh đồng goang”. Chữ quờ cũng đọc là gờ luôn như “qua cấu gió bay” th́ đọc là “goa cầu gió bai”!!!

Từ giă thằng cu Goàng Goang Goác. Câu chuyện  đường dài vẫn rộ lên những tiếng cười. Tinh thần dễ dăi, lạc quan, yêu đời đă thấm từng luống đất, vào những ḍng sông, vào cả da thịt của người đất phương Nam. Đặc biệt nơi những con người nam cũng như nữ, có ơn gọi đem Tin Mừng đến cho người khác, đem miềm vui đến cho mọi nhà.

                                           (Ghi nhận từ chuyến xe băo táp)

 

              CHUYỆN BÊN LỀ HỘI THẢO

      Có những chuyện vui bên lề cuộc hội thảo về hội nhập văn hóa. Các Cố thừa sai ngày xưa không hiểu đă đành, mà ngay đến người Việt,  giữa tiếng nói 3 miền cũng dễ gây nhiều ngộ nhận. Điều đó nói lên tính cách phức tạp của tiếng nói địa phương, nhưng về mặt tích cực, cũng nói lên sự phong phú của tiếng nói người Việt.

          ĐTGM kể rằng, ngày xưa khi c̣n học tại ĐCV thánh Giuse, vào buổi chiều được phép đi dạo, Ngài  đă rủ Đức Tổng Thể:

          -         Chiều nay ḿnh đi vào Sở Thú chơi đi?

         -         Mần răng rứa? (có ư tỏ ra ngạc nhiên: Làm sao thế? Nhưng Ngài nghe loáng thoáng lại tưởng rằng Đức Tổng Thể bận phải đi làm răng, nên không đi được.

Chiều hôm đó. Cùng các thầy khác vào Sở Thú, đă thấy Thầy Thể ngồi chờ sẵn, Đức Tổng quá ư ngạc nhiên, bèn thắc mắc:

         -  Vậy mà tôi tưởng Thầy mắc bận phải đi làm răng!?!?!

                                    

                                                  -------o---------

Đức cha Nho cũng có câu chuyện độc đáo. Khi ra ngoài Bắc, có một câu hỏi hóc búa đặt ra với Ngài:

         -   Tại sao Đức Chúa Giêsu, đă làm người,đă hội nhập với cuộc sống nhân loại, mà không chịu lập gia đ́nh, vẩn sống cuộc đời độc thân đến chết?

Câu hỏi làm Ngài bí quá, chưa biết trả lời sao! May quá, ngày kia, Ngài đến Thái B́nh, và đă t́m được lời giải đáp chí lư, qua câu Kinh Thánh mà người miền quê vùng đó đă đọc L. thành chữ N: Chúa Giêsu đă đi từ Nàng nầy sang Nàng khác, nhưng các Nàng đă không tiếp nhận Ngài, lên Ngài đă bỏ các Nàng mà đi nơi khác.

          Đó là lư do Chúa Giêsu đă sống đời độc thân.

Mọi người cười rộ lên. Ngôn ngữ Việt nam thật là lắt léo!?!

 

            MỐI PHÚC THỨ 9.

Một ngay Chúa Nhật đẹp trời, cha sở phấn khởi giảng về “tám mối phúc thật”. Ngài thao thao bất tuyệt và căm thấy hứng khởi giảng một bài dài bất tận.

Lễ xong, thấy có nhiều người tụ tập ở lại bàn tán. Ngài vui vẻ chấp nhận những lời chúc tụng ngợi khen. Chợt thấy có một bà già trầm ngâm, Ngài bèn đến nơi ân cần hỏi thăm:

          -         Bà có ư kiến ǵ về bài giảng hôm nay?

          -         Thưa cha, thật là hay, nhưng vẩn c̣n thiếu một mối phúc thật.

Cha sở cụt hứng, hơi bị ngạc nhiên:

     -         Như thế vẫn chưa đủ sao?

     -         Thưa cha, c̣n phúc thứ 9: đó là phúc cho những ai không phải nghe bài giảng quá dài của cha.

     -         !!!

 

           ÔNG HỘI ĐỒNG.

           Tuần tĩnh tâm 2002 có một quyết định quan trọng, ai cũng thấy cần thiết: Đó là thành lập Hội Đồng Linh Mục Giáo Phận.

Trong giờ giải lao, mọi người tán vui về các vị được đề cử hay đắc cử là các ông “Hội đồng”và có người liên tưởng đến “Ông Hội đồng Ba” vang bóng một thời ở Bạc Liêu.

Có những sự trùng hợp về chữ nghĩa nghe thật thú vị:

          -         Hội đồng trinh: nghe yếu đuối quá đi!

          -         Hội đồng hoạt:: nghe dữ dằn quá!

          -         Hội đồng ư: nhất trí mỗi người một ư!

          -         Ngoài ra c̣n có những vị ngẫu nhiên mà có ư nghĩa:

          -         Hội đồng hương, Hội đồng nghiệp,. Cũng may không có vị nào tên Phạm..nghe ớn lạnh như trong nhà đá.

 

           TIẾP THỊ DU LỊCH

Có một anh chàng kia, vừa ĺa cơi thế, đă được về trời ngay.Trên Thiên Đàng ít lâu, anh gặp Thánh Phêrô và phàn nàn với Ngài rằng: “khi c̣n sống, con nghe đồn rằng hỏa ngục tuy khổ, nhưng có nhiều điều hấp dẩn lắm!Xin Thánh nhân cho phép con được xuống xem sao, dù trong khoảnh khắc.”

     Thánh Phêrô lắc đầu quầy quậy, cương qyết từ chối, v́ đây là nguyên tắc: đă ở đâu là ở đó, không thề có cơ chế thoáng được!

Thế nhưng, anh chàng cứ nằng nặc nài xin, ngày nầy qua ngày khác, cuối cùng Thánh nhân cũng thương t́nh đồng ư, nhưng chỉ cho trong khoảnh khắc thôi.

Nhắm mắt lại, mở mắt ra, anh ta đă thấy cửa hỏa ngục đèn màu rực rỡ. Một bầy tiên nữ từ trong túa ra, vuốt ve tŕu mến, hương thơm ngào ngạt, níu kéo anh vào bên trong với tiếng nhạc du dương đầy hưng phấn!

     Chưa kịp hoàn hồn, th́ anh thấy ḿnh lại ở Thiên Đàng, Thánh Phêrô hỏi:

             -         Con thấy làm sao?

             -         Con mới thấy thôi, nhanh quá, tiếc quá chưa kịp vào  cữa.

             -         Th́ con chỉ xin khoảnh khắc thôi mà..

             -         Thưa Thánh nhân, đă thương th́ thương cho trót, lần nầy con nhất quyết xin ở luôn, không xin về trên nầy nữa ạ!

             -         Thôi th́ cũng được! Ta không ép ngươi. Đă quyết định rồi th́ không thể thay đổi.

Thánh nhân liền huơ chùm ch́a khóa khổng lồ. Cửa Thiên đàng đóng sầm lại! Anh ta liền thấy cửa hỏa ngục ngay trước mặt. Khung cảnh vắng tanh, lạnh lẽo. Chờ rất lâu trong tâm  tối, cuối cùng, một bầy quỷ hôi hám, mồ hôi nhễ nhăi từ trong bước ra, nhăn nhó quát tháo, lôi ngay anh ta vào ngục. Quang cảnh khủng khiếp hiện ra: chỗ nầy vạc dầu sôi, chỗ kia người bị treo ngược để tra tấn, xa xa thay v́ tiên nữ là các cụ già móm mém đang khóc sưng cả mắt v́ đau đớn..Không cầm ḷng được, anh ta thét lên:

             - Thế nầy là thế nào?  Sao không giống như lần trước?

Lũ quỷ được một phen cười hô hố chế nhạo:

             - Có ǵ lạ đâu! Lần trước là tiếp thị tham quan du lịch. C̣n lần nầy là chú mầy đến để thường trú vĩnh viễn, cần ǵ phải tŕnh diễn…

             -!?!?

 

         ĐỆ NHẤT SỢ

         Chuyện 1.

Một buổi sáng kia, trên Thiên đàng, người lên đông vô kể đến nỗi Thánh Phêrô và các Thiên thần ghi tên không xuể. Đă đông, mà lại c̣n ồn ào vô trật tự, đứng ngồi lền khên rất ư là lộn xộn. Mà lạ lùng thay, toàn là đàn ông, không có lấy một mụ đàn bàn nào. Thánh Phêrô bèn nổi cơn thịnh nộ, nói như thét vào đám đông đang lúc nhúc bàn tán:

Phải trật tự! Đây là chốn tôn nghiêm chứ không phải chợ trời nơi trần thế của các ngươi.

Mọi người lần lượt yên lặng trước oai phong của vị Thánh Cả. Ngừng một giây, đảo mắt khắp lượt từng người, Thánh nhân ra một mệnh lệnh chắc như đinh đóng cột.

Phải trật tự! Nghe cho kỹ đây: anh nào không chấp hành nghiêm chỉnh th́ sẽ bị loại trừ ngay khỏi Thiên giới. Trong  số các anh ở đây, anh nào không sợ vợ th́ đứng bên phải, c̣n anh ngược lại, đứng bên trái.

Mệnh lệnh vừa ban ra, cả đám đông ồn ào đổi chỗ, bụi bay mịt mù, không c̣n nhận được ai với ai. Và cuối cùng bụi tan, Thánh Phêrô thấy hầu như tất cả đều đứng bên trái. Chỉ c̣n sót suy nhất một người đứng co ro đứng bên phải… Thánh Phêrô cảm thấy bùi ngùi, té ra dương gian lúc này đă thay ngôi đổi chủ. Thời c̣n đánh cá ở biển hồ Galilê, Thánh nhân nhớ rất rơ, các bà vẫn sợ một phép trước các ông chồng… thề mà nay th́… Nhưng mà thôi, ít ra cũng c̣n một tên đáng bậc nam nhi chi chí. Thánh nhân bèn bước lại hỏi anh chàng can đảm đứng bên phải với giọng đầy âu yếm:

-Này con yêu dấu, con có thể cho ta biết bí quyết nào mà con vẫn giữ được cái khí phách của bậc tu mi nam tử?

-Dạ thưa thánh nhân – anh chàng đứng bên phải khúm núm trả lời – Ngài nói điều chi con không hiểu. Sở dĩ con đứng bên phải là v́ đang khi hấp hối, vợ con đă căn dặn thật kỹ vào tai con: lên trên đó, chết sống ǵ cũng phải đứng bên phải, không được đứng bên trái. Con sợ Thánh nhân, nhưng con cũng sợ vợ con, nên con đứng bên phải cho chắc ăn ạ!

Thánh Phêrô:…!?!?!?

 

Chuyện 2.

 Thánh Phêrô đi đi lại lại trước cửa Thiên đàng, ḷng vẫn ấm ức, v́ các thế hệ đàn ông dài dài về sau càng ngày càng mất uy tín, không c̣n ra thể thống ǵ cả. Ngài quyết giả dạng thường dân, vi hành một chuyến xuống hạ giới. Ngài chọn Việt Nam, v́ nghe nói nước này vẫn c̣n trọng nam khinh nữ: nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô. Ngài đáp ngay xuống trước sân Sở ngoại vụ Thành phố. Cả một đám đông, và cũng toàn là đàn ông đang bàn tán ồn ào. Anh nào cũng tỏa ra là “cờ đă đến tay”. Phen này phe ta sẽ vùng lên v́ đang ở thế thượng phong: đi diện H.O. Từ ngày đi lo thủ tục giấy tờ, các bà thi nhau bồi dưỡng cho các đức ông chồng. Một hai chiều chuộng hết mức, v́ nhờ các ông đầu tàu, mà cả gia đ́nh sẽ được lănh theo. Ông nào cũng khoe là lúc này nói ǵ các bà cũng nghe răm rắp. Các ông nhất quyết phải lập ra một hiệp hội, có ban bệ đàng hoàng, để bảo vệ quyền lực của người chồng. Và ông nào cũng tỏ ra ḿnh xứng đáng với vai tṛ chủ tịch. Đang lúc tranh căi xem ai là người xứng đáng, th́ có tiếng hô to: “các bà đến”. Cả sân Sở Ngoại vụ ch́m trong bụi mù, v́ các ông xô nhau chạy trốn. Bụi tan, Thánh Phêrô chỉ thấy duy nhất c̣n một người đứng lại. Thánh nhân cảm thấy ngao ngán cho nhân t́nh thế sự, nhưng cũng cố tiến đến hỏi người anh em đầy can đảm:

Bí quyết nào làm cho con thật xứng đáng bậc trượng phu như vậy?

Nhưng càng hỏi anh ta càng yên lặng. Tiến đến gần, Thánh nhân nói như quát: “Sao con không trả lời ta?” vẫn một bầu khí yên lặng đáng sợ! cuối cùng Thánh nhân cũng khám phá ra rằng sở dĩ anh ta không chạy trốn, v́ anh ta quá sợ, nên đă chết đứng tại chỗ.

Thánh Phêrô!!?!?