Lịch Sự Khi Đưa Đón Trẻ ở Trường.

 

Nhà trường chỉ đề cập đến y phục của trẻ khi đến trường, không ai nói đến y phục của phụ huynh khi đưa, đón con đi học. Ở thành thị sáng ngày cha mẹ chưng diện đẹp để đi làm ở cơ quan, xí nghiệp luôn tiện đưa con đến trường th́ chuyện y phục không thành vấn đề. Vùng nông thôn có khác, sáng ngày cha mẹ chuẩn bị ra ruộng, đi làm vườn với bộ đồ thoải mái, mát mẻ nhất và có khi cũng bẩn nhất… nhanh chóng đưa con đến trường trong tư thế nông dân tác nghiệp như vậy. Phiền quá!

Một buổi sáng cha sở đứng trước sân trường chào người thân quen, quan sát sinh hoạt bắt đầu từ cô hiệu trưởng, các giáo viên, học sinh và phụ huynh. Một chiếc tay ga vừa chở con chạy vào, cha dán mắt nh́n theo với vẻ không hài ḷng điều ǵ đây. Cha đứng đấy chờ xe trở ra, đưa tay đón lại. Anh thanh niên dừng xe trố mắt nh́n như ngầm hỏi, nhưng cha đă lên tiếng trước:

-   Lẽ ra cha chận con lại khi mới vào nhưng như thế làm con trẻ thắc mắc, bây giờ cha đề nghị thế nầy. Đi đưa đón con ăn mặc lịch sự, v́ đây là trường học, chúng ta không thể vào cơ quan, công sở với áo thung, quần cọc. Hơn thế giáo viên trường ḿnh toàn là cô giáo, giáo viên dạy con của ḿnh; chúng ta cần tôn trọng người nữ qua cách phục sức. Cha không biết bà xă con có lưu ư nhắc con điều nầy không, nhưng nếu bây giờ chị ta có mặt đây so sánh con với các người cha khác chắc chị ta xấu hổ lắm. Chưa nói là trước khi vào sân trường con đă đi sang sân nhà thờ. Đây là nơi tôn nghiêm không nên mặc như vậy dù là đi chơi.

-    Xin cha thông căm, sáng ngày con chuẩn bị sẵn hành trang ra vườn, tranh thủ đưa con đến trường, về nhà bắt tay lao động ngay thôi.

-    Cha biết, nhưng không đủ lư. Thay đồ mặc không mất quá ba phút, nếu  con trịnh trọng trong việc đưa con đến trường sẽ gây cho trẻ ấn tượng tốt về chuyện đi học. Nh́n bè bạn ăn mặc tử tế con không tự trọng sao, nếu đứa trẻ lớn khôn nó không khỏi mặc căm về cha ḿnh. C̣n điều nầy cha nói chơi nhưng có khi là thật đấy. Con có biết con của con sau nầy làm ông ǵ không? Và không đợi câu trả lời ngài nói tiếp: sau nầy nó là Bộ Trưởng, là Tổng Thống biết đâu, là Hiệu Trưởng, là Đức Giám Mục… tầm quan trọng của  trẻ con là thế đấy! Không đi đưa đón Tổng Thống, Giám Mục với áo quần thế nầy được. Anh thanh niên cười nhưng chắc không giận cha. Làm sao dám giận, phụ huynh ở đây đa số là cựu học sinh của cha hoặc là con của họ…!

Chúng ta cần trao đổi cho hết vấn đề. Nhiều gia đ́nh lo công ăn việc làm chiều quên đón con, để trẻ ngồi ngó mong trông thật tội nghiệp. Nhiều khi không phải do công việc làm nhưng do nhậu, đến khi được nhà trường gọi điện thoại th́ vội vàng chạy bán mạng, mùi rượu nồng nặc. Tội cho đứa trẻ có người cha như thế!

Tôi cũng rất ngạc nhiên khi thấy cha mẹ có nón bảo hiểm nhưng trẻ con th́ không, tại sao? Trẻ không bị thương, hay cha mẹ chết th́ mất giống, con trẻ chết có đứa khác! Chắc không ai nghĩ như vậy nhưng đây là một ư niệm sai trong giáo dục. Tập con trẻ đội nón bảo hiểm cho quen, lớn lên không cần ai nhắc bảo hay đem công an giao thông ra hù dọa, đó là dạy con từ thuở c̣n thơ. Ở đây chúng ta thấy đội nón bảo hiểm chỉ để khỏi phạt chứ không để ngừa tai nạn, đoán chừng giờ nầy không có cảnh sát giao thông th́ khỏi đội: một việc làm không có lợi c̣n tác hại tư duy. Giữ luật v́ cảnh sát chứ không v́ sinh mạng ḿnh, đây là suy nghĩ của không ít người.

Đễ công bằng tôi cũng xin có chút ư kiến với các bà mẹ trẻ, trong đó có bà xă tôi. Thú thật có những buổi sáng đưa con đến trường với tâm trạng hết sức phấn khởi khi thấy đây đó những cô giáo, những cán bộ công nhân viên tha thướt với chiếc áo dài từ từ đổ xe, dẩn con vào trường. Ngôi trường mới, trang trí đẹp, sân trường thông thoáng, trong môi trường hữu t́nh như vậy,  người đẹp dắt trẻ xinh đi vào trông sang làm sao! Đi nhà trường phải đoan trang như vậy!

Nhưng niềm vui nầy chỉ có được với những lần ăn may hạn hữu thôi, bởi phải chứng kiến không biết bao bà mẹ vận đồ ngũ, mặc hở cánh chở con đi học như đem con cho nhà mồ côi không bằng. Đàn ông sơ hở trong cách ăn mặc, thấy ngứa mắt đó nhưng người ta có thể bỏ qua nhưng các bà mẹ, con cái lớn rồi mà c̣n thiếu sót trong việc nầy th́ không cho là việc nhỏ được. Đây là vấn đề tế nhị, hơn nữa chị em hay có tánh giận hờn tôi không dám lạm bàn nhiều hơn. Thôi th́ kể như đây tôi nói với bà xă nhà v́ lắm khi tôi cũng không dám nói trực tiếp sợ sinh giặc! Cố gắng ăn mặc sao cho đẹp và sang,  làm tăng nhân cách và nên gương cho con cái.

 

                             Viết theo yêu cầu của phụ huynh

                                     Tô Văn Đúng