|
Đi coi thổi kèn Sống tích cực
Thấy chị hàng xóm trẻ dẩn con ra sân lấy xe tôi ngạc nhiên hỏi: - - Chị thường đi lễ sáng sao hôm nay sốt sắng đi lễ chiều? - - Tụi nầy đi thêm lễ chiều để coi thổi kèn. - - Người ta nghe thổi kèn sao chị đi coi. - Sáng nầy mẹ con tôi nghe rồi chiều nay đi coi. Tôi đứng ngoài sân dự lễ để lén xem ba nó thổi kèn ra sao. Mấy tuần nay ngày nào sáng chiều cũng đi tập, tôi chưa tin y ta có thể thổi kèn. Hôm nay thấy tận mắt y ta làm được, cũng mừng. Bây giờ yên trí, đi tập càng nhiều càng tốt vừa có việc phục vụ nhà thờ vừa bỏ uống rượu. Cây kèn trám vào miệng th́ làm sao nhậu được! Không phải chỉ ḿnh tôi mà mấy chị bạn đều cám ơn giáo xứ, cám ơn cha đă tạo cơ hội tốt cho thanh niên sống có danh dự hơn. Ở trong đội kèn mặc đồng phục đẹp tŕnh diễn nhạc không hay hơn “một hai ba zdô” hay sao: vợ được vinh dự và nêu gương tốt cho con. Mẹ con chị hàng xóm vui v́ thấy chồng, cha ḿnh thổi kèn nhưng chưa chắc vui hơn tôi. Được cha sở giao đặc trách thành lập và nuôi dưỡng đội kèn tôi hơi ớn da gà: tài chánh, nhân sự, nhân tâm…! Nay vấn đề tài chánh kể như xong, về nhân sự th́ thầy dạy tốt, học viên tŕnh diễn được rồi và qua tâm sự của chị hàng xóm tôi biết được nhân tâm đạt điểm cao. Tôi mỉm cười với chút tự măn. Và đây là chút suy nghĩ riêng tư. Uống rượu th́ chẳng ai thích, vợ khuyên chồng, cha khuyên con trai, đoàn thể nào cũng nhắc nhở. Cũng có người nghe, bỏ nhưng rồi lại uống, không uống ở quán th́ uống nhà bè bạn. Cho cây kèn vào miệng là hết uống. Chuyện dễ vậy mà nay mới làm được! Trong buổi họp Hội Đồng Quới Chức anh em báo cáo nơi nầy có tật xấu, nơi kia có tệ nạn xin cha rao, tưởng rằng Chúa Nhật nầy sẽ nghe đă lỗ tai nhưng tuyệt nhiên không nghe đá động ǵ cả. Đôi khi chỉ nhắc qua. Có người tưởng cha quên nên nhắc lại nhưng cha hỏi: - Vậy theo ông làm sao bây giờ? Trong giáo lư xưa để chừa một tội th́ dạy việc phải làm để trừ, rao măi trên ṭa giảng nghe nhàm tai chẳng hiệu quả ǵ. Và theo đường lối nầy, lần nọ khi nghe trong xóm đạo vùng xa có nhóm dân tứ chiến chiều tối về tụ tập bán x́ ke, cha nghe nhưng không giảng. Ngài bảo rao trên ṭa để quảng cáo cho chúng sao. Thời gian ngắn sau cha cho dựng tượng đài Đức Mẹ ngay điểm hẹn, mỗi chiều trong xóm đến đọc kinh là dẹp ngay bọn hút xách. Và đây một chuyện khác. Các lớp giáo lư ngày Chúa Nhật không đầy đủ như xưa nay. Lư do là có nhiều cha mẹ lễ xong dẫn con về v́ trẻ học giáo lư bà phải chờ. Nhiều trẻ khác trốn giáo lư với nhiều lư do không thuyết phục nhưng các cha rao măi không có kết quả. Cha sở nảy ra ư, đề nghị cha phó sắm đồng phục Thiếu Nhi cho trẻ mặc đi lễ Chúa Nhật. Trẻ nào không có đồng phục không được ngồi chung với các bạn, không được học giáo lư và tham gia các giờ sinh hoạt. Chỉ sau hai tuần th́ số trẻ nhập cuộc đông hẳn lên. Nhiều cha mẹ không chờ đợi được, sáng chiều giờ nào rỗi việc th́ đến t́m cha phó mua áo thiếu nhi, làm rộn nhà xứ đến thấy ghét ! Nhiều em khác cha mẹ vắng nhà cũng phải về gấp mua sắm đồng phục cho con như chúng bạn; con đ̣i th́ phải biết! Th́ ra bộ đồng phục Thiếu Nhi có sức thuyết phục hơn các lời rao bảo của các cha. Câu chuyện xưa hơn xin thuật lại đây hầu bạn. Vào thời xe Trung Quốc mới nhập rẻ lắm, nhiều gia đ́nh ở Cái Mơn sắm một lúc ba chiếc dù chưa có đường vào nhà. Để có thể chạy xe đến nhà, gia đ́nh, ḍng họ, hàng xóm hợp tác mở đường, làm cầu bêtông không cần phải nhà nước hay nhà thờ động viên. Hai nhà nầy nói miệng tài nhưng nhà dân toàn đi bộ th́ mở đường, làm cầu chi cho tốn công. Có xe rồi không cần động viên cũng làm được, xóm nào cũng làm đường, làm cầu để chạy xe. Từ ngày có xe chiều nào đường sá cũng cũng tràn ngập, rú ga, bấm c̣i inh ỏi làm ra ta cũng có xe, nh́n đây th́ biết. Thỉnh thoăng có tai nạn v́ chưa quen chạy xe, không biết luật đi đường, chưa có bằng lái! Nhu cầu bây giờ là chạy xe, thử xe..bắt chước nhau chở bồ đi chơi, vào quán nhậu, nhiều tệ đoan theo sau chiếc xe Trung Quốc. Cha sở nh́n thấy những chuyện nầy nên ngài nảy ra ư định t́m cách cho thanh niên có dịp khoe xe, làm sao chiếc xe honda đem lại hạnh phúc cho gia đ́nh thay v́ gây họa. Thế là có lễ 6g ngày Chúa Nhật. Nhiều người hoài nghi v́ lễ tối là dịp cho nam thanh nữ tú hẹn ḥ. Đối với cha đó là tư tưởng hẹp ḥi. Nhu cầu là chạy xe, vậy phải t́m đường cho xe chạy, chạy đến nhà thờ thay v́ chạy dong ruổi đây đó; chở vợ con đi lễ thay v́ chở bạn bốn phương đi đường vườn, đường ruộng! Cha c̣n thoáng hơn khi đề nghị thỉnh thoảng sau lễ nên chở vợ con đi ăn phở. Tuyệt rồi, làm vất vă cả tuần, chiều Chúa Nhật cho gia đ́nh đi ăn phở có tốn phí là bao so với chuyện anh đi nhậu với bạn bè.. Chở vợ con đâu dám chạy ẩu, thế là không có tai nạn. Vừa ư quá đi thôi, từ sáu năm nay lễ tối Chúa Nhật luôn đông người dù là ngày mưa. Thanh niên thiếu nữ hẹn nhau chiều Chúa Nhật cũng tốt thôi. Mối t́nh được xây dựng từ buổi đi lễ nhà thờ chắc là khá hơn mối t́nh lăng nhăng ở quán bia ôm. Để kết luận tôi xin ghi lại đây phát biểu vui của ông Trùm Marcô Tấn trong một buổi họp khoáng đại giáo xứ nhân ngày đầu năm, nhầm đề ra phương hướng cho việc Mục Vụ trọn năm. - Thưa cha có người nói cha càng già th́ càng dễ, không nghe cha rầy rà như trước đây. - Ừ, th́ càng già càng quảng đại, càng b́nh tĩnh và cẩn thận hơn v́ cũng có ít nhiều kinh nghiệm. Ông nên biết la rầy om ṣm là thái độ của người căm thấy ḿnh thua nên “cả vú lấp miệng em”. Làm thinh không phải thua cuộc nhưng đang t́m biện pháp hiệu nghiệm hơn.Vấn đề là kết quả chứ không phải la rầy nhiều hay ít. Chúng ta họp để t́m biện pháp giúp nhau thăng tiến chứ không phải để hài tội nhau. Trong giáo xứ có những tệ đoan anh chị em thông báo cho biết là điều cần, nhưng cần hơn là t́m ra biện pháp để khắc phục chứ không chỉ để rao trên ṭa giảng. Sống tích cực là vậy.
Biện sở Phêrô Nguyễn Văn Hay Quá
|