Tập cho trẻ tự làm lấy…

 

 

 

Thấy trẻ biết lật người nhà vui vẻ đứng chung quanh vui cười khuyến khích nhưng không tiếp tay, với lư do để sau nầy chúng biết tự lập, không đ̣i hỏi làm ǵ cũng phải có người làm tiếp. Cách suy luận đơn giản nhưng không thiếu yếu tố sư phạm. Lớn hơn tí trẻ biết ḅ, biết đi, người nhà thích thú ngồi xa ra và khuyến khích trẻ ḅ tới, bước tới, đôi khi té ngă thấy thương, nhưng nhất định không tiếp. Trẻ thường không khóc hay chỉ khóc tí nhưng rất vui khi đến được đích là cánh tay mẹ. Chính nhờ cố gắng đấu tranh như vậy mà trẻ khỏe mạnh hơn, lanh lợi hơn.

Tôi có anh bạn là Hiệu Trưởng trường công lập ngày xưa, anh có hai con trai kháu khỉnh, phá vô cùng. Một hôm để khuyên con bớt quậy anh hứa với chúng: ngoan chiều nay ba cho móc mương. Thế là chiều hôm đó anh xuống mương làm bùn cho hai thằng nhỏ xuống dọc bùn một phen cho biết đời. Hai đứa đó ngày nay đều tốt nghiệp đại học, thành đạt trên thương trường  mà không cậy ô dù, không đ̣i hỏi cha mẹ phải chi vốn. Cần nói thêm: người cha nầy chiều Giáng Sinh, Tết đều để giờ dẩn con đi xem chợ và mua quà. Người biết dạy con th́ dù trong hoàn cảnh thiếu thốn của thập niên 1980 vẫn có thời giờ dạy con, hạnh phúc bên con. Ai bảo rằng tôi nghèo không có giờ dạy con!

Nhà có một con nên nhiều gia đ́nh cưng chiều cách rất phi lư và hại chúng vô cùng nhưng cứ tưởng đó là thương. C̣n trẻ đưa đón đi học th́ cũng phải lẻ v́ ngày nay xe cộ nhiều, tai nạn bất ngờ nên đề pḥng th́ tốt nhưng có nhiều cháu đến lớp bốn, lớp năm chưa dám qua bên kia đường mua bánh ăn th́ không thể chấp nhận được. Con gái cấp Ba nhưng chưa bao giờ biết rủa bát, lặt rau: con nghĩ mẹ làm. Có ai hỏi sao không tập cho nó làm th́ mẹ bảo tội nghiệp, để giờ cho nó học. Chẳng thấy cháu nó khá hơn chúng bạn, những cháu chẳng những phải nấu cơm, rửa bát giúp mẹ mà c̣n ra đồng bắt ốc, hái rau nhưng vẫn luôn là học sinh giỏi. Phải xem công việc gia chánh giúp mẹ ở gia đ́nh như là dịp giải trí thôi. Quan niệm đúng th́ giải trí hay nghĩ ngơi là thay đổi công việc chứ không phải nằm vơng mơ màng, hay lướt web.

Những trẻ đựơc cưng chiều như thế nầy lớn lên đến tuổi làm Chứng Minh  Nhân Dân phải nhờ cha mẹ dẫn đi, khám sức khỏe phải có cha mẹ đi kèm..nói chung là không dám đến nơi lạ. Ngày đi thi Tú Tài có giáo viên hướng dẫn, có xe đi chung, có pḥng trọ cho cả trường, thế mà cha mẹ vẫn không an tâm phải tiền hô hậu ủng. Trong hoàn cảnh như vậy những tṛ tầm thường th́ rất vui v́ có cha mẹ hộ tống, nhưng với các bạn đă trưởng thành nhân cách th́ tự ái v́ thấy ḿnh không được cha mẹ tin tưởng.

Từ lớp Sáu tôi đă được nghe thầy chủ nhiệm dạy và tôi vẫn thực hành đến ngày nay: việc ǵ làm được th́ đừng nhờ người khác. Với tâm thức như vậy nên tôi căm thấy bực ḿnh khi đến nhà thằng cháu thấy ly, phin cà phê để có hàng trên bàn nước: lư do mấy ngày nay vợ đau, con dâu về thăm quê không ai rữa. Tôi nghĩ thầm thằng nầy không rữa nổi mấy cái ly th́ khả năng của nó là làm ǵ? Vợ, con, dâu chỉ là những người để hầu hạ nó thôi sao? Phải chăng đây là hậu quả của việc cưng con tử thuở nhỏ, không tập chúng làm những công việc vặt trong gia đ́nh. Bây giờ mọi sự đă được định h́nh: quen được phục vụ và không có thói quen phục vụ.

 Có thể bạn trả lời tôi: có biết bao anh chàng, cô nàng ở nhà dở dang nhưng khi có chồng, có vợ th́ giỏi không ngờ. Đúng vây, nhưng đó là những người từ nhỏ đă được dạy làm việc nhưng đến tuổi nào đó lại rong chơi, khi có gia đ́nh ư thức trách nhiệm th́ làm giỏi v́ đă biết làm từ nhỏ. Nhiều cha mẹ than thở: tội nghiệp thằng nhỏ nhà tôi làm ăn vất vă quá. Thật ra nếu nói thấy thằng con nghèo làm lụng vất vă, thương quá th́ đúng hơn. Chỉ khi nghèo quá mà không biết làm ǵ để sống mới đáng tội nghiệp. Người nghèo hay giàu đều có giá trị như nhau chỉ có người không làm được ǵ cho ḿnh và cho gia đ́nh cho xả hội mới nhục, nên tội nghiệp không phải v́ nghèo nhưng tội nghiệp v́ sống nhục.

Những người quen dựa hơi, cậy thế mới sống được thường là hạng được hưởng từ nhỏ nền giáo dục bao cấp. Gia đ́nh lên chút th́ cho con cái lên luôn, mọi việc có người làm. Một bé gái lớp Sáu đi học về đến nhà, ngồi đưa hai chân ra cho chị vú cởi giày. Đây là sự thật do bà nội thuật lại với giọng  hết sức bất b́nh về cách con dâu dạy cháu của bà. Mới phất đă học làm sang đă là tṛ hề giửa thiên hạ, tập cho con làm sang kiểu nầy người có giáo dục  bức xúc không thèm nh́n. Trong xả hội ta ngày nay không thiếu những gia đ́nh dạy con như thế. Chính v́ muốn cho con ḿnh phải biết sống tự lập nên đă gởi vào nhà trẻ, mẫu giáo để sống ḥa đồng với bè bạn. Cha mẹ rất thích thú khoe: ở nhà bao giờ cũng phải lừa cơm cho cháu thế mà sau mấy tuần ở nhà trẻ cháu đă biết tự cầm muổng ăn. Đó là những bà mẹ biết cách giáo dục, trái lại những bà mẹ  tầm thường th́ gởi con nhà trẻ c̣n căn dặn: cháu chưa tự ăn được các cô làm ơn lừa cho cháu dùm tôi! Thế th́ gởi trường làm ǵ, đă không dạy được th́ nhờ nhà trường dạy, có khi cũng đau ḷng khi thấy con ḿmh không được ẩm bồng cưng riêng. Nhưng đó là giáo dục để cháu từ từ trưởng thành theo tuổi.

Vài việc trước mắt:

-         trẻ chưa giặt đồ mặc nhưng thay đồ mặc phải để đúng nơi, mẹ khỏi mất công đi t́m. Nhiều trẻ thay đồ sao th́ để y nguyên như vậy, sao chị không dạy cháu lộn ra bề mặt.

-         trẻ chưa biết dọn bàn ăn nhưng ăn xong để chén đĩa ngay ngắn.

-         Cháu không tự mua quà ăn nhưng ăn quà xong tự cháu phải đem bỏ rác vào giỏ.

-         Cháu chưa thể quét nhà nhưng dạy cháu thấy rác th́ nhặt bỏ vào giỏ… lấy cho mẹ cây chổi…

-         Cho cháu lau nhà với chị, có khi mất công thêm nhưng đó là giáo dục

-         Chị lặt rau, bảo cháu đem rác đổ vào thùng..

Trẻ rất hảnh diện làm giúp mẹ những  việc vừa kể trên. Đây là cách làm cho trẻ thêm quyến luyến mẹ, nếu không chúng sẻ bỏ nhà đi chơi đâu đó chị lại mất công gọi, mất công t́m. “ Con đi nghĩ, để  mẹ làm cho.” đó không phải là câu nói ở cửa miệng của bà mẹ biết dạy con.  

 

                                                           Lâm Thị Âu Cơ