|
Tinh thần trách nhiệm
Chúng ta vẫn than ngày nay có khối người sống vô trách nhiệm, do đâu? Trước khi trả lời câu hỏi nầy chúng ta ngẫm lại con người vốn là một sinh vật như các sinh vật, khi được sinh ra th́ quyến luyến mẹ cha như con thú bên bầy đàn. Nếu dừng lại ở đây con người chẳng khác con thú. Con người không chỉ sống theo bản năng như thú vật mà c̣n sống bằng lư trí và ư chí, những điều nầy cần đến giáo dục. Ngày xưa chưa có trường th́ người ta cầu thầy về dạy con, ngày nay gởi con đến trường để được hưởng sự giáo dục hoàn hảo. Tiếp theo sau đó là giáo dục gia đ́nh. Câu ngạn ngữ “ở bầu th́ tṛn ở ống th́ dài” nhắc chúng ta đến môi trường giáo dục. Khi bực ḿnh, khinh dễ một con người nào đó người ta đă chẳng thốt lên “không biết nó học trường nào mà dốt thế! hoặc nói “nó học với ai mà mất dạy như vậy?” Chúng ta có thể nói không ngoa là mọi hiện tượng đều bắt nguồn từ nền giáo dục đúng hay sai. Vấn đề nầy quá mênh mông, chúng ta thu gọn lại, chỉ bàn với nhau về việc dạy trẻ tinh thần trách nhiệm. Bà mẹ nên nói với con từ khi c̣n bé những câu đại loại thế nầy: : Cơm xong chén của con, con phải rửa đó là trách nhiệm; áo quần con mặc dơ con phải giặt, con không biết giặt th́ nhờ mẹ giặt nhưng phải để ra nơi nhất định. Nhà nầy là nhà của con, con phải lo cho khang trang sạch đẹp; nhà thờ nầy của con, con phải giữ ǵn, trường nầy là trường con học phải lượm rác, giữ vệ sinh chung. : Ly uống nước nầy lấy ở đâu, đem trả lại đúng chỗ. : Xe đạp thường khi ba mẹ bảo chỉ góc nào, hảy để đúng nơi. : Quyển sách mượn của ai, mau trả cho bạn học bài. : Mẹ bảo đem quà cho ông nội sao c̣n để đây?... Chúng ta thường nghe trách: con người ǵ làm đâu bỏ đó. Không ít người không bao giờ giữ lời hứa, đang làm chuyện nầy bỏ làm chuyện khác hoặc đang làm bỏ đi chơi hay không bao giờ làm xong công việc. Tất cả đều do giáo dục gia đ́nh từ thuở nhỏ mà ra. Cứ xem cô dâu, chú rể, các sinh viên ở kư túc xá, các đệ tử trong các ḍng tu, các bạn dự tu chúng ta đoán ngay ra t́nh trạng gia đ́nh của họ. Mở ṿi nước, không có nước, cứ để y nguyên vậy đến khi có nước, nước chảy lênh láng cả nhà. Thậm chí có người đi toilet xong chẳng màng đóng cửa lại; lấy cái xô tưới cây cảnh rồi bỏ ngay giữa đường đi; đến phiên quét nhà th́ quên nhưng chẳng thấy bận tâm v́ đối với họ đó là chuyện nhỏ. Nếu được làm công viên chức hay giáo viên th́ bỏ công sở, bỏ lớp là chuyện thường t́nh,đi trễ về sớm là thói quen. Là người cha trong gia đ́nh đi mời bác sĩ cho cha mẹ đau nặng nhưng ghé nhà bạn nhậu cả buổi xem như không. Vợ dại con thơ, anh vẫn đi tối về sớm, bỏ nhà cửa lúc nào cũng được. Có người nhắc th́ bảo là chỉ có vậy mà làm dữ. C̣n ǵ nữa mới là hệ trọng, đối với người vô trách nhiệm th́ chẳng bao giờ có bậc thang giá trị trong cuộc sống: muốn làm th́ làm, muốn nghĩ th́ nghĩ, việc nào cũng vậy thôi. Các “danh nhân” nầy nếu được đặt ở chức vụ điều hành, quản lư th́ quả là tai nạn lớn cho xă hội. Những người sống vô trách nhiệm thường không có mặt trong các đoàn thể hay nói đúng hơn đoàn thể không tiếp đón họ, v́ ở trong đoàn thể phải có nề nếp mà họ là kẻ sống buông tuồng. Những người vô trách nhiệm thường có những ư tưởng không cần suy nghĩ, hay bắt chước và mau bỏ cuộc. Thấy bạn đi tu họ cũng xin đi tu, thấy bạn xin việc ở thành phố họ bỏ nhà lên thành phố nhưng không được mấy hôm lại về. Không quen có kỷ luật bản thân nên ḍng tu không phải là nếp sống của họ.Nhà tu đ̣i hỏi kỷ luật nhưng họ là người vô kỷ luật. Thiếu trách nhiệm đúng là con đường đưa đến vô kỷ luật. Người văn minh là người sống có kỷ luật: luật thiên nhiên, định luật khoa học, luật trong sinh hoạt, luật luân lư….người không sống theo kỷ luật là thằng ngố trên đời.
Lưu Thị Kim Linh
|