|
XẢ RÁC: chuyện nhỏ nói lên tâm trạng lớn.
Những bà mẹ cỡ tuổi tôi thường được gọi chung là các bà mẹ trẻ với ý nghĩa là chưa nên thân. Ngoài thanh niên thiếu nữ thì bọn nầy là nhóm thường được cha sở chăm sóc đặc biệt trong các bài giảng dạy, nào là thả con chạy chơi trơng giờ lễ, đến nhà thờ là lo mua bánh cho con ăn làm như đi lễ là đi ăn chiều, hái hoa kiểng nhà thờ cho con chơi cách tự do, cho con ăn quà đâu thì xả rác ở đó…chưa nói đến có bà mẹ còn sắm cho con loại giày dép đi kêu en éc, trẻ thì thích thú nhưng chúng đi lại trong nhà thờ gây chia trí thiên hạ… Gia đình tôi chỉ mới có cháu đến tuổi mẫu giáo, gởi trường Mầm Non nhà thờ. Sáng nấu cơm cho ông xã ăn đi làm vườn còn thằng cu tí uống sữa thôi chưa đủ nên phải đi sớm mua bánh đem đến sân trường, năn nỉ nó ăn trước khi vào lớp! Hôm nay mẹ con tôi đi sớm nhất, gặp ngày cha sở đi thăm dân bụi nên lãnh đủ. Cha vui vẻ đến hỏi thăm thằng bé: - Con học lớp cô nào? - Dạ con học lớp cô Oanh. - Con ngoan quá, ăn bánh xong con bỏ túi nylon ở đâu? - Dạ con bỏ trong thùng rác đó.. Mấy cháu ngoan chưa vào lớp, chúng tôi được lên lớp trước về chuyện xả rác sau câu trả lời rất vừa ý cha của cháu bé. May quá cha sở có khách. Chị em từ từ đến đông. Bọn các bà mẹ bụi có dịp túm tụm bàn vui về chuyện xả rác từng bị bắt gặp. Nhưng không dám vui đâu, trẻ con ăn quà biết bỏ rác vào giỏ, bậc làm mẹ ăn đâu bỏ rác đó thì vấn đề không nhỏ chút nào. Mẹ mới xả rác trước mặt con, vào lớp cô bảo cháu bỏ rác vào miệng chim cánh cụt; trẻ nghe ai bây giờ? Mẹ làm vậy có phản giáo dục không? Chiều nào chị lao công cùng với hai con là học sinh cấp I, cấp II quét rác vô bao, ì ạch đẩy xe đi đổ, mình vô tư xả rác có bất nhân không, bác ái ở đâu? Thỉnh thoảng thấy cha sở, các thầy, quới chức, các cụ già nhặt từng miếng lá, túi nylon đem bỏ vào giỏ, những cử chỉ như vậy không tác động gì đến chị em sao? Có lần cha sở, tay cầm rác hỏi vui một bà mẹ: - Con có biết tại sao có nhiều bà mẹ phải bệnh run tay tuy chưa già lắm? - Dạ con không biết - Tại xả rác bắt cha nhặt hằng ngày nên mắc quả báo! Nầy chị em, cái liêm sĩ của chúng mình để đâu? Khá lâu không nhớ rõ thời điểm nào truyền hình cho chiếu cảnh ngườì Phi Luật Tân xả rác bị phạt mặc áo phản quang tối đi làm vệ sinh thành phố, và ở Singapore tội xả rác bị phạt đến mấy trăm đô. Trong một chuyến du lịch, khi chờ đợi xe buýt một chị em cho tôi thẻ chewing gum, tôi bốc ra nhai và nhìn quanh không thấy ai ngoài bọn mình nên vò giấy, sẽ lén bỏ vào gốc cây. Thế là yên trí, nhưng không yên vì ngộ có ai thấy hay camera đâu đó ghi hình phát lên thì còn gì thể thống, thế là tôi lại nhặt lên, chung quanh không có giỏ rác, thì bỏ vào túi chờ khi gặp giỏ rác. Như vậy mới yên trí! - Thôi đi bà, sức đâu bàn chuyện thế giới, rác là chuyện nhỏ. Các trường Cấp II, cấp III cũng còn chưa sạch; từ đây đến chợ bà không thấy rác ngập đó sao? - Thấy chứ, thấy mới bức xúc và ngứa miệng nên nói để chị em mình suy nghĩ. Chị em quên rằng xã ta là xã văn hóa và họ đạo mình là họ đạo văn minh. Có nhiều loại hình văn hóa: văn hóa ẫm thực, văn hóa lễ hội…bây giờ có thứ văn hóa rác, văn minh rác hay sao! Một du học sinh Nhật khi gởi thư đầu tiên về quê đã viết ngay nhận định của mình khi đến xứ người: ở đây sạch sẽ quá, nơi nào cũng sạch, không thấy rác … đó là văn hóa của người Nhật. Vậy rác không là chuyện nhỏ hoặc là chuyện nhỏ nhưng nói lên một tâm trạng lớn: giáo dục kém. Phải bắt đầu bằng giáo dục trẻ thơ nếu không thì trăm năm nữa xứ mình còn rác là rác.Nhà trường luôn kêu gọi chúng ta cộng tác giáo dục trẻ, thì đây nhà trường đang dạy chúng không xả rác chúng ta hảy mau cộng tác còn chờ gì nữa. Cộng tác với giáo xứ xây trường thì cũng nên cộng tác xây dựng con người đó là điều quan trọng hơn. Tôi nhớ có lần cha sở đã phát biểu: xây dựng ngôi trường có khó mấy chăng nữa thì một năm cũng xong nhưng xây dựng con người chưa biết đến bao giờ. Vấn đề xả rác không phải mới nhưng dây dưa kiểu nầy thì chẳng biết bao giờ mới được đánh giá là xứ văn minh.
Nguyễn thị Lan Anh bà mẹ trẻ
|