www.caimon.org mến chào bạn  

     LỊCH SỬ HỌ ĐẠO CÁI MƠN

 PHONE : 075.875140

 

Cái Mơn : Truyền thuyết gọi đây là Kha Mân nghĩa là " tổ ong ", thiên nhiên ưu đải - hoa trái sum sê bốn mùa - réo gọi ong bướm tụ về - đọc trại là " Cái Mơng "(?). Truyền thuyết khác cho là vùng rạch Cả Mân - đọc trại ra Cái Mơn (?)
 

Theo tư liệu đáng tin hơn cả th́: Cái Mơn do tiếng Pháp đọc trại ra. Caïman là con Sấu mỗm dài. Điều này rất có lư v́ xưa là nơi có nhiều cá, nhi ều c á th ́ có nhiều sấu cá. Ngày nay tại đây có cây cầu Giàn Sấy, nơi xưa kia người Miên phơi sấy cá. Năm 1975 người ta c̣n bắt được 2 con « cá nược » gần nhà thờ Cái Mơn. Địa danh này do các cha thừa sai người Pháp đặt ra. Cái Mơn hiểu theo tiếng Pháp là xứ có nhiều cá Sấu. Cái Mơn hoàn toàn là một địa danh công giáo.)

 

Năm 1700 : Cái Mơn là trung tâm truyền giáo của các Cha ḍng Phanxicô.
Theo báo Nam kỳ Địa phận số +++++
năm 1919 : Năm 1700 (Canh Th́n) đời vua Minh Vương, cấm đạo gắt gao. Đồng bào có đạo từ Phú Yên di tản vào Đồng Nai, Gia Định lánh nạn, lập cư hai bên bờ sông Vàm cỏ Tây. Kẻ đi trước rước người đi sau, đất rộng thành chật,nên chia tay nhau đi t́m sinh kế. Thế là có một số người đến Cái Mơn.
       - 1702 có gia đ́nh công giáo ở Thanh Hóa di cư vào.
       - 1707 gia đ́nh ông Triệu từ Phát Diệm đến ở và sống đạo.
       - 1702 gia đ́nh ông Nguyễn văn Tấn, ông Phan văn Đại và Lê quang Lê đến Ba Giồng rồi sang Cái Mơn lập nghiệp, giữ đạo. Ông Tấn ở rạch Giàn Sấy, ông Đại ở rạch Ông Mầu, ông
Lê ở rạch Bà Dung. Cả ba sống bằng nghề nuôi tằm và sấy cá.
Từ xưa người ở đây kể ba ông nầy là tổ  của họ Cái Mơn.


Theo truyền khẩu, từ năm 1802 có các Cha Thừa Sai Tây Ban Nha và Pháp đến âm thầm giảng đạo.
    * Chính Cha Gernot đă lượm lặt và sao lại các giấy tờ kể từ ngày 17-11-1813.
Cha Gernot đến giúp Tu viện Cái Mơn đầu năm 1964, phối hợp với các Cha trong vùng tổ chức cuôc kiệu ảnh Đức Mẹ " mừng kĩ niệm chấm dứt thời bách hại". Đây là cuộc kiệu thủy lục lịch sữ. Hoa đèn lộng lẩy từ Nhà thờ cũ, qua rạch Ông Mầu, xuôi về Quăng Ngải từ 7giờ tối đến 4giờ sáng. Chính Cha Gernot đánh đàn phong cầm cho giáo dân hát. Xong cuộc kiệu hai bàn tay Cha sưng lên.

 

Cha Gernot cất trường Nữ giao cho các D́ phước phụ trách năm 1866, cất trường Nam giao cho các Thầy Latinh cựu sinh viên Pinang.
Năm 1867 Cha chọn tu phục cho Nhà ḍng. Từ năm 1868 Cha đă chuẩn bị cho việc cất Nhà thờ mới.
Năm 1871 Cha dời Nhà phước về cạnh Nhà thờ.
Cũng nhờ Cha Gernot họ Cái Mơn có Nhà thờ - nhà Cha sở - trường học - bệnh xá - nhà mồ côi.
Cha c̣n đem các giống cây như cà phê, ca cao, sa bô, măng cụt... và nhiều giống cây nhiệt đới về nhân giống phát triển tại Cái Mơn.

 

* Tại sao nhà xứ Cái Mơn quá rộng ?

Có người đă thắc mắc. Trả lời vấn nạn nầy : Cha sở Cái Mơn là người Pháp. Những Cha Thừa Sai trẻ người Pháp trước khi giảng đạo cần học tiếng Việt. Cái Mơn là quê hương nhà bác học Trương vĩnh Kư người có công phổ biến tiếng quốc ngữ. Vậy học tiếng quốc ngữ tại Cái Mơn là điều có lư. Nhà xứ rộng để các Cha Thừa Sai ở học tiếng Việt. Đàng khác phải có chỗ cho các Cha trong vùng để tỉnh tâm mỗi tháng. V́ Cái Mơn là Hạt.


* Người được rửa tội đầu tiên trong sổ c̣n giữ lại là Mathêu Dư,

                                                rửa tội ngày 17-11-1813.

                                                Tại nhà ông Hương Lĩnh.
* Cha sở đầu tiên là Cha Phêrô Tám 1844.


* Thánh Philipphê Phan văn Minh là Linh mục đầu tiên gốc Cái Mơn.
* Thánh Phêrô Đoàn công Qúi là Cha phó thứ nhất của họ đạo.
* Thánh Phêrô Lựu là Cha phó thứ ba của họ Cái Mơn.