BAO GIỜ CHO ĐẾN THÁNG MƯỜI

Lê Đ́nh Bảng

 

Tôi từ Phố Hiến xa xôi

Cây rau, ngọn cỏ suốt đời long đong

Hôm vô tới xứ Đàng Trong

Chờ em ở măi Ba Giồng mới lên

 

Đ̣ theo sông Hậu, sông Tiền

Những mông mênh nước, những mênh mang trời

Nữa khuya, cập bến Chùa Dơi

Thoảng nghe kinh kệ nhịp vơi, nhịp đầy

 

Hạt mừng, em giấu trong tay

Hạt thương, tôi dỗ dành cây hoa hường

Đường nào xuôi ngả Thơm Rơm

Qua Hàm Luông, ghé Cái Mơn mấy hồi

 

Đến vàng, quỳ trước song đôi

Khấn dâng, một mảnh gương soi trước ṭa

Đây là Phép Ngắm Rosa

Và đây, tràng chuỗi Đức Bà Mân Côi

 

Bao giờ cho đến tháng Mười

Chim quyên xuống đất, thuyền tôi sang bờ

Nắng vàng ngoài dậu ô rô

Hôm nay lễ trọng, nhà thờ đông ken

 

Dập d́u trai gái đua chen

Cho tôi theo kiệu về bên xứ nhà

Lạy trời, đừng nổi phong ba

Để tôi neo một bến phà – quê em

 

Ơi người Rạch Giá, Long Xuyên

Đêm nay, canh thức chong đèn, đợi ai

Tôi nghe cây lá thở dài

H́nh như vừa mới có ai qua đời

 

Đầy vườn bưởi chín Năm Roi

Thơm tho, ngọt lịm t́nh người phương Nam

Mùa vàng trĩu trái ra thăm

Sớm mai, quảy gánh hạt năm, hạt mười

 

Đội ơn Đức Mẹ Môi Khôi

Cho con yêu cả nắng nôi, giăi dầu

Cũng đành, áo rách thương nhau

Cái duyên cam quưt vừa sâu vừa đằm

 

Cũng là tơ tóc trăm năm

Ba sinh hương lửa nhọc nhằn thế gian

Mẹ ơi, ghé mắt thương ban

Cho con ḷng vững đá vàng cậy trông.