Sau đây là một bài thơ của Hàn Mạc Tử:

 

Dalat Trăng Mờ

 

Đây phút thiêng liêng đă khởi đầu:

Trời mơ trong cảnh thực huyền mơ!

Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,

Như đón từ xa một ư thơ.

 

Ai hăy làm thinh chớ nói nhiều,

để nghe dưới đáy nước hồ reo;

Để nghe tơ liễu run trong gió,

Và để xem trời giải nghĩa yêu...

 

Hàng thông lấp loáng đứng trong im,

Cành lá in như đă lặng ch́m.

Hư thực làm sao phân biệt được!

Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

 

Cả trời say nhuộm một mầu trăng,

Và cả ḷng tôi chẳng nói rằng,

Không một tiếng ǵ nghe động chạm,

Dẫu là tiếng vỡ của sao băng...