Kính chào Cha sở, quư Cha, quư Thầy, quư D́ và các bạn trong giáo họ Cái Mơn! 

Tết rồi con có dịp về thăm giáo họ Cái Mơn, thật sự không biết nói là về thăm hai là trở về th́ đúng hơn. Tuy là một đứa con đỡ đầu của Cha sở nhưng chưa từng sống ở đây, và nhất là chưa đóng góp được ǵ cho giáo họ nên trước mặt mọi người con chỉ dám xem ḿnh là người khách mà thôi, nhưng giờ đây con đă mang cả tâm sự của một “người khách” lẫn “người nhà” khi viết lá thư này.

Trong vài năm gần đây con đều về thăm Cha sở vào mỗi dịp tết, nhưng năm nay được ở lâu đi xa và thấy nhiều nhất về giáo họ ḿnh. Năm nay là lần đầu tiên con có điều kiện để ăn tết ở đây lâu hơn và được thấy, được nghe, được biết đôi điều về giáo họ ḿnh. Không thấy những ṭa nhà cao tầng, không thấy những siêu thị nhộn nhịp và cũng chưa gặp được những nhân vật lỗi lạc nhưng cũng không thấy những anh say rượu đi lang thang ngoài đường hay dật dờ, quậy phá ở nhà, ở quán, không thấy những ṣng bài tại gia, không thấy những cảnh sinh hoạt thiếu văn hóa. Trước đây con cũng có dịp ăn tết ở những vùng quê khác ở khắp đông tây Nam bộ, nhưng không khí gia đ́nh, xóm giềng và tính cộng đồng trong nếp sinh hoạt ở đây là gây ấn tượng mạnh nhất. Con không muốn nói chi tiết hơn về điều này v́ con tin rằng với mọi người ở đây th́ đó là chuyện đương nhiên, là công lao xây dựng của tất cả mọi người nhất là Cha sở. Cha đă gắng bó với giáo họ qua mấy chục năm, khoảng thời gian của cả một thế hệ nên nếp sống của cộng đồng ngày hôm nay không nằm ngoài ư nghĩ và mong muốn của Cha. Con tin là như vậy và mong rằng tất cả sẽ được phát triển mạnh mẽ hơn cả về chiều rộng lẫn chiều sâu trong thời gian tới, con mong được “ăn nhờ” niềm kiêu hănh này.

Công đầu là của người lănh đạo nhưng con rất ngưỡng mộ những “cánh tay nối dài” của Cha, những người mà con được tiếp xúc nhiều nhất trong những ngày qua, anh Hoàng và anh B́nh. Trong mắt tôi, các anh không phải là những người quá xuất sắc nhưng các anh có nhiều điều khiến tôi phải suy nghĩ đấy. Cả hai đều là thầy, những người thầy rất quan tâm đến đồng nghiệp, học sinh và phụ huynh. Mong rằng các thầy được thêm sức mạnh và ḷng nhiệt thành trong công việc mà tôi tin rằng các anh đă làm rất tốt trong những năm qua. Xin cảm ơn những t́nh cảm các anh đă dành cho tôi và mong sớm có dịp gặp lại.

Con cũng có một vài lần tiếp xúc và sống gần các nơi mà người ở đây gọi là Xóm đạo, quả thật người Công giáo trong các Xóm đạo đều có những ảnh hưởng nhất định từ Tôn giáo để mang đến cho xă hội những nét riêng có ảnh hưởng tích cực, mỗi nơi một nét riêng, nhưng con thấy rằng giáo họ ḿnh có khá nhiều điểm nổi bật. Có thể con chưa được biết hết, chưa đi được nhiều nhưng con tin rằng với truyền thống đă có, tất cả mọi người ở đây có ḷng tự tin để phát triển tốt hơn. Một lối sống không xa hoa -dù con nghĩ rằng đời sống của họ khá tốt, giới trẻ khá năng động nhưng không sa đọa, giáo dân ḿnh không có nhiều những con người trí thức cao nhưng có nếp sinh hoạt có trật tự và có văn hóa … những điều này cho thấy đời sống của cộng đồng giáo dân có sự cân bằng cần thiết, đây là điều đáng quư.

Rất tiếc con không có được nhiều thời gian ở gần Cha, nhưng v́ là con đỡ đầu của Cha nên con luôn yêu cầu bản thân ḿnh phải đạt được một số chỉ tiêu nhất định. Và trong cuộc sống con chưa hề e ngại mà luôn tự tin nói tuyên xưng ḿnh là người Công giáo trước mặt mọi người,v́ con thấy rằng đời sống của bản thân không đến nỗi nào và đôi lúc khá “hăng máu” khi đă từng tranh luận với rất nhiều người, thật sự con chưa bao giờ thất bại kể cả khi đối mặt với các giáo sư triết học hay những giáo viên dạy chủ nghĩa xă hội vào thời con c̣n là sinh viên đại học.

Tại sao con lại nói điều này, không phải là khoe khoang cũng không hề có sự mâu thuẫn trong suy nghĩ của ḿnh. Thánh Paul khi biện luận cho ḿnh trước tổng trấn Festus, vua Agrippa và hoàng hậu Bernice cũng đă tự hào khi nói rằng chỉ mong người khác được như ḿnh (“I would wish to God, that whether in a short or long time, not only you, but also all who hear me this day, might become such as I am, except for these chains.” Acts 26, 29), nhưng trong thư gửi giáo đoàn Ephesians, Ngài lại xưng ḿnh là người rốt hết (“To me, the very least of all saints, this grace was given, to preach to the Gentiles the unfathomable riches of Christ”. Ephesians 3, 8) đó thôi. Con không dám so sánh ḿnh với thánh nhân, mong muốn của con là có thể cổ vũ bản thân Cha và mọi người, mong muốn của con là mọi người được tự tin hơn để “bước ra ngoài” trong thời buổi hội nhập.

Nhân đây tôi xin gửi gắm đến quư vị rằng đây là cảm nhận thực sự của bản thân chứ không nhằm mục đích tâng bốc, v́ có thể mọi người sống trong môi trường thân thuộc như vậy nên cảm thấy b́nh thường. Tôi cũng xin nói thêm rằng, nếu những lời tâm sự này của tôi khiến một ai đó cảm thấy tự măn th́ cũng xin nhớ rằng các bạn đang đi đúng đường chứ chưa hẳn đă đến đích, đích đến của chúng ta là được trở nên công chính và hoàn thiện theo cách mà Cha chúng ta ở trên trời đă có ( “For your part you shall be righteous and perfect in the way your heavenly Father is righteous and perfect”. Matt 5, 48). Điều tôi muốn ở đây là khuyến khích các bạn (nhất là các bạn có dịp đi xa) hăy tích cực giao lưu nhiều hơn trong các cộng đồng khác, để tinh thần Christian được phổ biến rộng răi hơn, tích cực hơn.

Có lẽ nhà thờ Cái Mơn là một trong số ít những nhà thờ nói riêng và tổ chức Công giáo ở Việt Nam nói chung xây dựng được website cho ḿnh. Đây là điều đáng mừng, có thể website của chúng ta chưa phải là một website được truy cập nhiều nhưng theo ư kiến của riêng tôi đây là một website “đủ tầm”, tôi đă xem và giới thiệu đến một số bạn bè trong cũng như ngoài Công giáo, họ đă xem và đánh giá khá cao. Tôi hy vọng trong tương lai không xa website này cũng như những tinh thần, kiến thức của website sẽ “hot” hơn. Theo ư kiến của một người bạn tôi, điều khác biệt nhất của http://caimon.org là người Cái Mơn có quyền tự hào v́ đây là quê hương của hai vĩ nhân, trong đó có một thánh nhân và một nhà bác học và những bài viết trên http://caimon.org cũng đáp ứng được chất “thánh” và chất “bác”, người khác có thể học hỏi được thêm về Kinh thánh cũng như về kiến thức xă hội. Nhân nói về điều này tôi mong rằng trong tương lai gần khi giáo họ được “quyền” sử dụng những cơ sở vật chất trước đây th́ chúng ta sẽ đào tạo thêm được nhiều nhân tài.

Xin cho mọi người luôn được tràn đầy Hồng ân và ḷng nhiệt thành.

Kính chào

Phạm Trọng Nhân (tốt nghiệp ngành dầu khí)